Trang

Ngày 18 tháng 08 năm 2016

CHA PHAN-XI-CÔ TRƯƠNG BỬU DIỆP



(Độc vận)

Thánh hiệu Phan-sinh;
Danh xưng Bửu Diệp.
Linh mục can trường;
Chủ chăn quán triệt!

Sách ghi:
Đất An Giang- Cồn Phước , năm Bính Thân (1896 ÂL), chào đời cam khổ khởi sinh;
Vùng Tắc Sậy - Bạc Liêu, niên Bính Tuất, tử đạo đau thương tuẫn tiết.
Bốn chin mùa tín nghĩa đuốc sáng kiên trung;
Hăm hai kỷ tông đồ đăng hành mải miết.

Lúc mười hai thơ ấu, tuổi thiếu nhi vào chủng viện xứ An Giang;
Khi hai bảy trưởng thành, đời linh mục ruổi dong miền Nam Việt.
Nhận giáo sư chủng viện, đêm ngày ươm cấy tu sinh;
Lo quản sở giáo dân, năm tháng rắc gieo thông điệp.

Đất Tắc sậy chân trần thẳng bước, từ Cam Bô- Bà Đốc- Khúc Tréo… đã từng;
Miệt Giá rai thuyền gỗ xuôi chèo, đến An Hải- Đầu Sấu- Chủ Chi… đều biết.
Tin Mừng gió quyện chốn long đàm;
Lời Chúa mưa tuôn vùng hổ huyệt.

Dù chiến tranh loạn lạc, cuốc nông phu luôn vun xới cần cù;
Mặc xã hội nhiễu nhương, thuyền ngư phủ cứ bủa giăng mài miệt.
Sống trung trinh theo ý nguyện đoan thề;
Chết tín thác với lời nguyền cả quyết.

Chủ chăn dám đương đầu;
Mục tử liều đổ huyết.
Vỗ về chăm sóc thương yêu;
An ủi trông nom chí thiết.

Ngày ấy:
Lũ hung đồ bố ráp bủa vây;
Quân độc hiểm tập trung tiêu diệt.
Kẻ tín thành áp đảo không còn;
Người mộ đạo khu trừ tận triệt.

Cha hiên ngang: tất cả vô can;
Ngài dõng dạc: duy đây quy hiệp.
Xưng danh can đảm, bảy mươi vị hiện tại đâu hề;
Tuyên bố hào hùng, một mình tôi chủ trương sự việc.

Bày nhào tới trói liền;
Lũ ập vô dẫn biệt.

Đêm hôm đó:
Giáo hữu chiêm bao, bị tử nạn tàn sinh;
Hồn thiêng báo mộng, đã hành hình trảm quyết!
Xác chìm loã thễ đau thương;
Thân chúi trần truồng thống thiết.

Đó đôi tay vững chắp thản nhiên;
Kìa khuôn mặt nghiêm hình lẫm liệt.
Giào dân âm thầm khâm liệm, chốn thánh đường di xác đào mồ;
Chức sắc lặng lẽ quách quan, nơi Khúc Tréo chôn thây lấp huyệt.

Thở than khóc vị can trường;
Nấc nghẹn thương người dũng liệt.
Hạt giống đạp lấp vùi;
Mầm tươi bùng nở biếc.
….
Năm kỷ dậu chốn nhà Tắc sậy (1969) , cốt chủ chăn cải tàng đơn sơ;
Đến canh dần nơi đất Giá rai (2010), mộ linh mục trùng tu trác tuyệt.
Tận xa xôi vạn lý, người hành hương khấn nguyện tâm thành;
Nơi cách trở trăm đường, kẻ thiện tín xin ơn đặc biệt.

Hôm nay:
Bất kể dị đồng;
Không trừ khác biệt.
Ai xin ơn đều vui sướng tận cùng;
Kẻ khẩn khoản cứ hân hoan khôn xiết.

Đơn tuyên dương yêu cầu tấp nập, đợi Toà thánh châu phê;
Án Chân phước đạo đạt chất chồng, chờ Giáo Hoàng xét duyệt.
Mong đến ngày rạng rỡ huy hoàng;
Đợi đến độ vinh quang diễm tuyệt.

Tô với đất trời;
Soi hoà nhật nguyệt.
Kính trọng vô cùng;
Cha Trương Bửu Diệp!

Bùi Nghiệp

Ngày 13 tháng 08 năm 2016

THÁNH PHAO-LÔ HẠNH (1827 – 1859)


Thánh hiệu Phao-lô;
Danh xưng Văn Hạnh.
Du đãng một vùng;
Giang hồ nhất khoảnh.

Khi xưa:
Từ Đinh Hợi (1827), đất Tân Triều –Đồng Nai hiện diện tầm thường;
Đến Kỷ Mùi (1859), miệt Chí Hoà- Chợ Quán vong thân kiêu hãnh.
Thuở hàn vi tâm địa tinh ma;
Thời niên tráng tính tình ranh mãnh.

Buông trôi xác thịt mê man;
Trói chặt tâm hồn đặc quánh.
 Gan to bướng bỉnh, tay chúa trùm nổi tiếng đầu đàn;
Khí phách ngang tàng, máu anh chị xưng danh thủ lãnh.

Đủ mưu ma gài bẫy lọc lừa
Đầy chước quỷ dở trò khoé cạnh
Nghiệp lái buôn nhè bóp cổ xiết hầu;
Nghề thương mại thói đè đầu bẻ cánh.

Thế nhưng:
Ý Chúa bày: đố kẻ bì so;
Lòng Trời đặt: nào ai ví sánh.
Hạt giống ngẫu nhiên giây phút nảy mầm;
Chồi non thong thả tháng ngày trổ nhánh.

Lời Chúa đây hằng cắm rễ dẫu mơ màng;
Tin mừng đó cứ ăn sâu dù mỏng mảnh.
Duy vài khắc, máu hào hùng can thiệp lũ cậy đông;
Đã một lần, tay nghĩa hiệp đỡ bênh người cô quạnh.

Trả lại sự công bằng;
Đền bù điều ngay ngắn.
Đến lúc hướng thiện hồi đầu;
Tới kỳ cải tà quy chánh.

Việc Trời làm khó thấu căn cơ;
Điều Chúa định  nào suy búp  nhánh.
Cả đời quẫn trí, xưa chai lỳ thể xác u mê;
Một buổi hồi tâm, nay biến đổi linh hồn thức tỉnh.

Đứa thù nhân:
Cầm dao nấp bụi, trả thù lập kế báo lũ đương quyền;
Ném đá giấu tay, rửa hận âm mưu tâu quan chấp chánh.
“Tên này thân Pháp gan lỳ;
Đứa đó Gia-tô bướng ngạnh”.

Lính sai nha lập tức còng tay;
Quân phủ vệ ào xô thúc cánh.
Nơi tra toà án, vẫn chối từ cấu kết Lang sa;
Chốn khảo pháp đình, lại xác định luôn theo đạo Thánh.

Cứ ép uổng, lấy bạc tiền muốn dụ chối đức tin;
Mong buông xuôi, dùng phú quý hòng khước từ linh ảnh .
Chẳng sợ gông xiềng gỗ vụt, gậy hèo;
Không e kềm kẹp, sắt nung, roi đánh.

Than ôi!
Công văn  vua Tự Đức châu phê;
Xử trảm kẻ tù nhân án lãnh.

Thân kiên dũng, đất Chí hoà đao phủ phân thây;
Xác trung thành, mồ Chợ quán anh hùng dứt mệnh.
Năm kỷ dậu (1909) Đức Thánh cha từng phong tước chân nhân;
Đến mậu thin (1988) Ngài Giáo chủ lại nâng hàm hiển thánh.

Gương anh dũng ngời ngời;
Thước hùng tâm vành vạch.
Hậu thế kính mừng;
Thánh Phao-lô Hạnh.


Bùi Nghiệp

Ngày 09 tháng 03 năm 2016

KINH BÁCH DỤ 96-98


96. Giả Mù

Xưa đám thợ lao công khổ sở
Bởi ông vua đày đủ trăm đuờng
Bao người nhuốm bệnh thảm thương
Chết trong oan ức thây vương núi rừng

Có một kẻ nuớc cùng nghĩ kế
Giả mù đui cốt để về nhà
Quả tình nô dịch đuợc tha
Nhiều anh bắt chước toan đà làm theo

Đang bàn tính rủ nhau móc mắt
Có nguời khôn ra mặt can ngăn
Khi mù sẽ khổ gấp trăm
Suốt đời chịu cảnh tối tăm sao đành
oOo
Người cõi tục tham danh háo lợi
Nên dối gian phạm giới không tu
Nội tâm u tối đui mù
Làm sao giải thoát thiên thu luân hồi

97. Cướp Áo Lông Dê

Có hai kẻ đồng hành bất chợt
Cuớp đón đầu trấn lột tư trang
Một anh nhanh nhẹn vội vàng
Núp trong bụi rậm duới tàn cây to

Anh còn lại chần chờ bị tóm
Chiếc áo lông giựt gọn khỏi tay
Bên trong đuờng chỉ áo may
Có vài đồng bạc giấu ngay kỹ càng

Nguời bị nạn xin  van cuờng đạo
Chuộc một đồng lấy áo được không?
Bọn này quát hỏi cuồng ngông
Tiền đâu mà có lại mong chuộc nào

 Tiền tôi giấu trong bâu cổ áo
Đích vàng y đố bảo sai lầm
Đằng kia có thợ kim hoàn
Không tin cứ lại hỏi toan biết liền.
oOo


Tu tập tễnh chưa bền công đức
Làm sao đương ma trược não phiền
Chính mình làm hại bản thân
Thêm gây tổn thất  họa lan sang nguời

98. Ðứa Nhỏ Bắt Rùa

Xưa có trẻ đùa chơi bãi trống
Bắt được rùa ẩn chốn bờ đê
Muốn đem xẻ thịt mang về
Nghĩ không ra việc giết đi kiểu nào

Có người lạ nhìn vào chỉ chước
Cứ đem dìm xuống nước chết thôi
Cả tin nhẹ dạ nghe lời
Rùa kia gặp nuớc xoải bơi thoát nàn
oOo
Tu Phật pháp thuyền tâm sắp cập
Lại nghe lời đường mật cả tin
Ma vương dụ dỗ sắc tình
Chung quy hỏng hết căn lành biến tan

HẾT

Nói 100 bài nhưng Bộ kinh Bách Dụ chỉ có 98 bài thí dụ của Phật nói, do Ngài Pháp Sư Tăng Già Tư Na sao lục trong kinh tạng. Hai thí dụ rốt sau: "Thuốc hay hòa trong đường phèn", "Dùng lá gói thuốc A Dà Ðà" là của Pháp Sư tự soạn, để tổng dụ cho diệu lý đủ trong những thí dụ trên. Một đời thuyết giáo trong bốn mươi chín năm, tùy theo căn cơ chúng sanh sai khác, Ðức Phật nói ra vô lượng Pháp môn không đồng. Khi nói thấp, khi nói cao, từ dễ lần đến khó, đem gần tỉ dụ xa. Chung qui chỉ hướng về một mục đích duy nhất là làm cho chúng sanh tự giác ngộ bản tánh sáng suốt của mình….

99-100 Lời Cuối Quyển

Của nhà biên dịch Pháp Sư Tăng Già Tu Na

Tôi biên dịch bổn kinh Đức Phật
Để ví von chánh pháp mênh mang
Xem qua chẳng mấy nghiệm trang
Nhưng suy nghiệm thấu ẩn tàng thực trung

Như thuốc đắng trộn chung đường ngọt
Khi ăn vào bệnh bớt chóng qua
Lá cây bọc thuốc Dà Đà
Đem về giải độc vỏ mà bỏ đi

Chuyện vui vẻ như bì lá gói
Ở bên trong ý đợi duyên chờ
Gẩm suy thí dụ đừng lơ
Lý màu tâm bệnh tiễu trừ khỏi ngay

_______
Kiểm thảo trọn tập xong ngày 7 tháng 11 Âm Lịch (1958)
Thượng Toạ: Thích Trí Tịnh
Kiểm duyệt số 2598/ XB ngày 17/12/1959

Chuyển dệt thơ: Bóng Tà Dương – Bùi Nghiệp

Ngày 03 tháng 03 năm 2016

KINH BÁCH DỤ 91-95


91. Người Nghèo

Xưa có một anh nghèo lam lũ
Trông thấy nguời giầu sụ thảnh thơi
Bao năm dành dụm ít oi
Thì thôi vứt quách cho rồi để chi

Có người biết vội đi can gián
Tiền ít mà nuôi mạng bao năm
Bây giờ chán nản muốn quăng
Đói làm sao sống nhăn răng chết liền
oOo
Hàng tăng chúng Phật duyên giác ngộ
Ít hoặc nhiều cứ cố chuyên chăm
Phân bì so sánh sai lầm
Nản lòng bỏ hết mất tăm còn gì

92. Ðứa Nhỏ Được Đuờng

Xưa thiếu phụ đi đuờng mệt mỏi
Bồng đứa con rã gối dừng chân
Gốc cây ngủ thiếp mơ màng
Để con ngồi đó hành trang vứt bừa

Có một kẻ đi qua thấy thế
Đưa cục đường dụ trẻ ngồi ăn
Bao nhiêu vàng bạc tư trang
Gian phi lột hết tiêu tan gia tài
oOo
Tu cảnh giác chớ hoài sai nhãng
Giữ ngày đêm phải gắng kiên trì
Giặc phiền não đến cướp đi
Mơ màng không biết còn gì công lao

93. Bà Già Đánh Cọp

Có bà lão gốc cây ngồi ngủ
Đang thiu thiu chợt hổ đến vồ
Mắt choàng quýnh chạy vòng vo
Quanh cây cổ thụ tránh cho hổ nhào

Cọp tức tốc nhảy vào chộp hẫng
Chân chẳng dè vướng cháng ba cây
Rút ra kẹt cứng không lay
Bà già ghì chặt hai tay giữ nhàu

Cọp vùng vẫy sao đâu gỡ đuợc
Có một nguời cất bước lại gần
Bà kia thuơng lượng  ân cần
Cùng nhau đánh cọp chia phần thịt chung

Nguời nọ nghĩ bất ưng có lộc
Đã nhận lời đánh cọp hòng chia
Thú – nguời quần thảo tư bề
Bà già mưu mẹo chạy đi thoát nàn

Biết trúng kế thở than đã muộn
Đành cố theo đánh lộn thú rừng
Hỡi ơi sức kiệt lực cùng
Không lâu phải chết não nùng mang theo
oOo
Phải tỉnh táo giao kèo cam kết
Cùng hợp đồng chia chác phần ăn
Mưu sâu tính toán bẫy giăng
Sa vào gánh họa tàn thân khốn cùng

94. Hiểu Lầm

Xưa có cặp gái trai phóng đãng
Đợi anh chồng đi vắng ngoại tình
Đang ân ái bất thình lình
Chồng về phát hiện vợ mình gian dâm

Rất giận dữ lăm lăm kiếm báu
Đứng cửa ngoài đợi tẩu thoát đi
Nhân tình dặn trốn hiểm nguy
Nhớ theo đường lối “Ma ni” chạy về(*)

Nghe cứ tưởng phải bê báu ngọc
Chạy loanh quanh tìm bọc trân châu
Anh chồng vung kiếm bay đầu
Xác quy địa phủ hồn chầu Diêm vương

oOo
Lý trung đạo hai đuờng tu hậu
Chớ hiểu lầm không thấu lối đi
Ma vô thường hại tức thì
Đều do luẩn quẩn sông mê chìm thuyền

(*) Nguyên lai ở Ấn Độ đối với hai chữ "Ma ni" có nhiều ý nghĩa: 1) là rạch nước, 2) là ngọc bảo châu, cô bảo với tình nhân ấy là muốn thoát hãy theo rạch nước mà ra.

95. Hai Con Hạc

Có đôi hạc sống cùng chung ổ
Đến mùa thu trái đỏ chín cây
Tha vào trong tổ tràn đầy
Làm kho  tích trữ những ngày mùa đông

Trời hanh nực trái phồng xẹp xuống
Con trống về trách mắng vợ nhà
Ở không lén lút ăn quà
Nên vơi một nửa rõ là vô duyên

Con Hạc mái tự nhiên oan ức
Cố phân trần sau trước cho nghe
Thằng chồng cố chấp u mê
Mổ con mái chết phu thê chia lìa

Mấy ngày tới lê thê mưa  mãi
Nuớc ngấm vào quả lại phồng lên
Lúc này mới rõ trắng đen
Giết lầm con vợ khóc rên muộn màng
oOo
Tham danh lợi trần gian chung chạ
Ý không kiên nổi dạ nghi ngờ
Gây nên hậu quả vô bờ
Ăn năn không kịp sa cơ tội tình


Dệt thơ: Bóg Tà Dương

Ngày 29 tháng 02 năm 2016

KINH BÁCH DỤ 86-90



86. Vì Của Giết Con
Thuở xưa có cha con cất buớc
Đi đuờng xa thấy cướp hung hăng
Tai con đeo cặp khuyên vàng
Nguời cha sợ cướp lấy phăng phí hoài

Bèn đè nghiến xé tai cho rách
Xé không xong đành cắt đầu con
Cướp kia rẽ lối đuờng mòn
Đầu đem ráp lại sao còn như xưa
oOo
Vì chuyện nhỏ bỏ qua việc lớn
Để gây nên thương tổn nặng nề
Như người cha nọ u mê
Bảo toàn vặt vãnh giết đi con mình


,
87. Bọn Cướp Chia Của

Xưa có bọn chuyên nghề ăn cuớp
Đã làm ăn kiếm được bộn vàng
Chiếu theo bản lĩnh bậc hàng
Ăn đồng chia đủ rõ ràng minh phân

Trong vật phẩm có phần sau cuối
Là y trang dệt bởi tóc nguời
Nặng nề thô kệch lôi thôi
Cho thằng kém nhất trong ngôi băng đoàn

Tuy bất mãn nhưng đành nuốt tức
Xách mang đi bán phứt cho xong
Ai dè cổ vật bảo tàng
Nguời mua hớn hở trả ngàn vàng y

Thử so sánh của tuy ít ỏi
Cuối cùng  thu gấp bội cả đoàn
Quả là số đỏ thần ban
Đắc thời đem đến hưởng toàn điều may
oOo
Dù nghèo khó chớ hay lụt chí
Cứ chăm làm bố thí ít oi
Mai sau phước hạnh cao vời
Đến bù xứng đáng lộc trời giúp cho

88. Khỉ Mất Đậu
Có con khỉ  cầm nguyên nắm hột
Bỗng vô tình để một hạt rơi
Trên tay đống đậu buông rời
Đi lùng hạt lạc khắp nơi trong rừng

Tìm chẳng thấy quay lưng trở lại
Chốn cũ kia khi nãy bắt đầu
Than ôi trống hoác còn đâu
Chim muông tha mất ngồi sầu ngẩn ngơ
oOo
Tu Phật pháp lỡ hư một giới
Lại buông tuồng cả mối thiện căn
Bao nhiêu công đức pháp lành
Tiêu tan bay hết thân thành số không


89. Chuột Vàng Và Rắn Độc

Có người nọ đi trên đường lộ
Bắt được ngay một chú chuột vàng
Lòng vui bước tiếp lên đàng
Có sông trước mặt chắn ngang không đò

Muốn cởi áo bơi cho đỡ bận
Bỗng chuột vàng hoá rắn độc ghê
Thôi thà nó cắn chết đi
Còn hơn vứt lại  bỏ bê sao đành

Ẵm vào bụng qua ghềnh bờ nuớc
Rắn trở thành chú chuột vàng xưa
Nguời qua kẻ lại trầm trồ
Cũng toan bắt chước mong chờ vận may

Đi lùng sục bắt ngay rắn độc
Ôm vào người hộc tốc qua sông
Than ôi rắn mổ tứ tung
Chết ngay tức khắc tiêu vong hình hài
oOo
Nguời chơn thật nạn tai thắng vuợt
Bởi nhân từ trời đất hộ thân
Theo đòi lòng dạ gian tham
Cao xanh trừng phạt vô vàn thảm thương


90. Lượm Được Tiền

Xưa có một nguời nghèo lầm lũi
Trên đường đi thấy túi tiền vàng
Lòng mừng tràn ngập chứa chan
Ngồi lỳ bên vệ hân hoan đếm tiền

Đếm chưa hết chủ liền quay lại
Của nguời đòi nay phải trả thôi
Tiếc cho cơ hội mất toi
Nếu mình đi sớm của rơi ắt còn
oOo
Gặp Tam bảo phải khôn tu gấp
Cứ chần chừ giải thoát được sao?
Ngày qua tháng lại âm hao
Vô thường thoạt đến lúc nào ai hay


Dệt thơ Bóng Tà Dương

Ngày 23 tháng 02 năm 2016

KINH BÁCH DỤ 81-85




81. Không Nên Vu Oan Cho Người Hiền Đức

Xưa có ruộng ven rừng sâu hiểm
Hai cha con vừa đến nơi này
Thằng trai để bố tại đây
Lao vào rừng rậm bị ngay hổ chồm

Thoát thân đuợc kinh hồn thất đảm
Máu đầy nguời vết cắn hằn sâu
Nguời cha hoảng hốt hỏi mau
Sao ra nông nỗi truớc sau kể từng?

Con chẳng rõ trong rừng vật lạ
Rất dữ dằn lông lá phủ lên
Hầm hầm cha xách cung tên
Chạy vô rừng rậm thấy nguyên một nguời

Tu khổ hạnh tóc dài râu rậm
Toan dương cung muốn bắn trả thù
Có người nhận biết thực hư
Can ngăn chớ bắn vị sư hiền lành
oOo
Tính lỗ mãng vội vàng hấp tấp
Nghe nửa chừng nhắm mắt làm bừa
Lại mang thành kiến không ưa
Trông gà hoá quốc bao giờ mới thông
  
82. Gieo Lúa

Nguời thành thị về quê làm ruộng
Đến từng nơi suy tưởng kỹ càng
Nhìn đồng lúa mởn mênh mang
Hỏi nông phu đó cách làm tốt tươi

Rất thành thật trả lời đơn giản
Phải cày bừa bảo đảm xốp tơi
Chọn gieo hạt giống mẩy muời
Bón phân tát nuớc đúng thời đừng quên

Lòng hý hửng nghe khuyên y vậy
Đến lúc gieo nghĩ lại lo thêm
E chân buớc xuống đất mềm
Sẽ làm lún giẽ không nên phạm vào

Bèn nghĩ cách ngồi cao trên chõng
Thuê bốn nguời khiêng bổng ra đồng
Thế là cứ việc ung dung
Khoan thai gieo mạ chân không dính bùn

Thật xuẩn ngốc anh khùng thành thị
Tám bàn chân đạp đi ruộng màu
Lại thêm chõng nặng lún sâu
Ỳ à ỳ ạch nguời đâu điên rồ
oOo
Nguời gieo mộng Bồ đề chăm chỉ
Chút con con chú ý không vuơng
Về sau suy chẳng tận tuờng
Lỗi lầm hủy hoại đáng thuơng không nào?


83. Khỉ Bị Đánh

Xưa chú khỉ trong vườn nhà lá
Bị chủ nhân hành hạ không ngừng
Đớn đau thân thể vô cùng
Thoát xiềng chạy bổ lòng xung hận đời

Phóng đến chỗ đông người qua lại
Thấy một em chạy nhảy vô tư
Nhào ngay túm chặt trả thù
Còn tuyên bố việc rất ư đàng hoàng
oOo
Tất cả pháp trong vòng biến diệt
Cứ thuyên lưu định luật dĩ nhiên
Nguời đời nhận thức sai quên
Tâm tư vọng chấp như tên khỉ này
  
84. Nguyệt Thực

Xưa nghe kể đãi đồn truyền thuyết
A Tu La xem xét mặt trăng
Sáng lòa chói lấy tay ngăn
Biến thành nguyệt thực người tràn cả tin

Còn loài chó và đêm nguyệt thực
Chẳng liên quan thứ bậc gì đâu
Mỗi lần nguyệt thực đêm sâu
Cho là chó nuốt trăng vào miệng kia

Khi vật chạy băng qua truớc mặt
Con người đòi đánh đập đuổi đi
Tội thân con thú biết gì
Thật là oan uổng bị nghi cả đời

oOo
Chuyện tỉ dụ loài người biện hộ
Từng căn nguyên vui- khổ- đúng- sai
Chủ quan tưởng tượng khôi hài
Bao điều vô lý giữ hoài không buông
  
85. Ðau Mắt

Xưa có một cô nương bệnh mắt
Đã đớn đau lại rất hiểm nguy
Đêm ngày rên xiết sầu bi
Từng cơn hành hạ xuân thì héo hon

Một cô khác đến trông sợ hãi
Nếu một mai bệnh lại đến mình
Hiện giờ mắt hãy còn tinh
Về sau họa đến sao bình yên đây?

Để ngừa truớc móc ngay đôi mắt
Vứt quăng đi cho chắc tránh đau
Người ngoài nghe rõ truớc sau
Thật thà khuyên nhủ bao câu cạn lời

Nguời quý nhất là đôi con mắt
Mai sau này đau hoặc là không
Nếu điên móc truớc hai tròng
Đời tàn thống khổ ai hòng nhìn thân
oOo
Nguời mắc nghẹn bỏ ăn sẽ chết
Phải tường suy thấu triệt thật hư
Đừng như cô gái khờ ngu
Tính toan nông cạn rõ mù trong tâm


Dệt thơ: Bóng Tà Dương