Trang

19 tháng 5, 2020

VĂN TẾ BẰNG HỮU TIÊN PHONG


 

(Tưởng nhớ 34 bạn học lớp Khai Phá 1964 *)

Mong manh bọt sóng;
Tan hợp làn mây.
Một buổi sum vầy;
Duy lần vĩnh biệt.

Nhớ xưa:
Thuở mới chớm chồi vươn, đã hội tụ nghiên son mài miệt;
Thời còn đang lộc nhú, đồng giao hoà mực thắm chuyên chăm.
Mái chủng viện tung tăng;
Ngôi nhà chung quấn quýt.

Uống ngụm nước ngọt ngào mát tuyệt;
Ăn phần cơm thơm dẻo no căng.
Trau dồi đèn sách, luyện tâm hồn sớm tối khai tâm;
Chăm chỉ bút nghiên, rèn trí tuệ sáng chiều mở dạ.

Ơn Thánh triệu chẳng vẫy vời chọn cả;
Lệnh Thiên sai cần sàng sảy thu riêng.
Sao hiểu thấu, ý cao quang sắp xếp siêu huyền;
Khó suy xong, dòng tối thượng an bài bí nhiệm.

Thấm thoát thời gian luân chuyển;
Vô tình năm tháng vèo trôi.
Không  hay biết tỏ: chốt càn khôn đóng cổng cơ trời;
Chẳng thấu suy tường: khung  định mệnh gài then vận nước.

Có bạn:
Thời ly loạn vong thân chiến cuộc;
Lúc hành quân tử trận giao tranh.
Viên đạn găm xé thịt hùng anh;
Trái mìn nổ tan xương dũng sĩ. 

Anh ly hương, xác thuỷ táng chốn trùng khơi vạn lý;
Bạn vượt cõi, xương khô phơi trên hải đảo xa xôi.
Kẻ quật cường đối kháng, bắt hành hình giữa lộ đá nắng phơi;
Người lui ẩn chờ cơ, truy khử mạng trong đầm lầy mưa ngập.  

Những nạn kiếp bi thương dồn dập;
Nhiều tai ương thảm khốc bất an.
Thình lình đeo dị bệnh,  độc trùng đột nhập ngũ quan;
Đột ngột mắc nan y, vi khuẩn hoành hành lục phủ.

Than ôi:
Người mục tử tàn hơi đành lâm tử;
Vị chăn chiên tận mệnh bỗng rời chiên.
Nước mắt sa thương cảm khóc cha hiền;
Dòng lệ chảy nhớ nhung sầu chủ trại.

Hết thảy ngoại nhân, tất cả họ u buồn rồi nguội lại;
Riêng phần nội bộ, chỉ duy mình thổn thức cứ triền miên.
Vọng dung nhan bằng hữu nào quên;
Mơ bóng dáng thân tình mãi nhớ.

Tận suy:
Chi đạo thanh tùng thường tụ thủ;
Ninh tri bạch nhạn điều ly quần .(1)
Bọt sóng vừa tan;
Làn mây chợt đảo.

Bĩ thượng võng văn hô hữu hảo;
Tuyết trung không tưởng kiến kim bằng.(2)
Đó gẫy cánh buồm căng;
Kìa rơi khung lá biếc.

Thảm thính thu phong xuy lạc diệp;
Sầu khan dạ nguyệt chiếu không vi. (3)
Cầu anh giờ lâm tử, Thánh quan thầy dẫn lối phù trì;
Nguyện bạn phút tàn sinh, Thần bổn mệnh soi đường dắt hướng.

Ước mong sao:
Do thành tín nguyên đời tin tưởng;
Bởi cậy trông suốt kiếp tựa nương.
Chúa ban anh hưởng ánh sáng Thiên đường;
Thần dắt bạn vào miền vui Đất hứa.

Thắp ngọn nến cầu Cha cứu chữa;
Dâng làn hương khẩn Mẹ bao dung.

Xuân đài tự tại, chân hưởng phúc chi vô cùng;
Thọ vực tiêu dao, tín thường sinh chi hữu vĩnh.(4)


Kinh văn sở thỉnh,
 Hiệp chúng đồng âm.(5)

Khẩn dâng;
A-mạnh !

KP Bùi Nghiệp

Chú thích:
(*) 34 là con số tạm kê, có thể còn thêm nhưng chưa rõ
(1)   Chỉ nói thông xanh thường tụ hội
Nào hay nhạn trắng lại ly đàn.
(2) Chẳng còn nghe thấy hô bạn quý
Tưởng hoài trong tuyết thấy anh em
(3)Thảm thấm gió thu bay lá rụng
Buồn nhìn trăng giãi chiếu màn không
(4) Kinh Cảm tạ niệm từ (Phục dĩ): An nghỉ đài xuân, phúc hưởng chẳng cùng chẳng hết!
Tiêu dao cõi thọ, thường sinh an lạc vĩnh hằng!
(5)Hợp tiếng hòa dâng.
Chung lời khẩn thiết,


VĂN TẾ ÂN SƯ - LM PHAO LÔ VŨ SỬU



(Đã Từ trần ngày 13//05/2020
Hưởng thọ 89 tuổi, 61 năm Linh mục)


Thánh hiệu Phao Lô;
Danh xưng Vũ Sửu.
Giã biệt trần hoàn;
An phần vĩnh cửu.

Sách ghi:
Từ Tân Mùi (1931) làng Phúc Nhạc, khởi đầu từ đất Bắc tạm sinh;
Đến Canh tý (2020) xứ An Giang, kết thúc đến quê Cha hằng hữu.

Mới mười hai tấm bé, nhanh chân vào chủng viện nhập đoàn;
Vừa trọn giáp nhi đồng, vội gót tới nhà chung tề tựu.
Học lối hay tinh tuý tốt lành;
Thâu đường sáng khôn ngoan vi diệu.

Khi xưa:
Mười chín tuổi, sang thành Rôm tìm kiếm tinh hoa;
Hai tám xuân, tại Ý quốc đạt thành bối bửu.
Phúc trọng do Chúa khiến,  đây thực tâm nguyền;
Tin mừng đến người nghèo, chính là khẩu hiệu (*)

Vâng giám quản kêu vời;
Đáp chủ chăn vẫy triệu.
Rời xứ ngoại, ôm kết quả thiên ân;
Về quê Nam, dậy ươm mầm thánh hựu.

Một dạ trau dồi, ngôi giáo sư chủng viện buộc ràng;
Nhất tâm truyền đạt, chức giám đốc nhà tràng bận bịu.
Trí thâm uyên thấm đẫm nồng say;
Tâm hiền đức toả lan ngọt dịu.

Hàng năm mở lối đỡ nâng; 
Suốt tháng khai đường dắt díu.
Ra công bủa lưới quăng chài, tuyển ngư phu mẫn cán, biển mênh mông thâu cá bạc lao xao;
Gắng sức vun mầm tưới gốc, gom thợ gặt chuyên chăm, đồng bát ngát gánh lúa vàng vắt vẻo.

Thân thong dong thanh thản, vui đơm hoa sáng sớm nhẹ nhàng;
Trí rạng rỡ cần cù, nhận kết quả chiều tà nặng trĩu.
Nguyên cả đời thắm đắp nghĩa nhân sinh;
Trọn một kiếp say bồi ơn thánh triệu.

Hôm nay:
Đời thượng thọ lưng còng;
Tuổi cao niên gối khuỵu.
Việc quá khứ, đủ công lao Chúa thưởng phước vinh quang;
Chờ tương lai, đầy đức độ Trời ban ơn tuyệt diệu.

Đêm buông sương lá phổi ngưng tàn;
Ngày tắt nắng nhịp tim dứt điệu.
Nhân thế đã thành toàn;
Sứ trời nay báo hiệu.

Chúng con:
Kính tưởng công ơn dậy dỗ đắp bồi;
Hàm suy ân nghĩa răn truyền lo liệu.
Thành tâm đệ tử, mắt nhìn cao cung tiễn hồn thiêng;
Hoài niệm ân sư, đầu cúi thấp bái chào linh cữu.

Nến trắng thắp tri ân!
Hương lam dâng kiến hựu!

Bùi Nghiệp

7 tháng 3, 2020

VĂN TỂ GB VŨ VĂN RIỄN



VĂN TẾ BẠN
(Gioan Baotixita Vũ Văn Riễn, từ trần 05.3.2020  tại San Diego – US)

Anh Riễn!
Anh Vũ Văn Riễn!
Xác biệt thế trần;
Hồn quy Thiên điện.

Thời thơ ấu sinh nơi đất Bắc, còn ngây thơ lẫm chẫm nét hồn nhiên;
Thuở thiếu nhi ngụ xứ miền Nam, đã mở trí hăng say đường tu luyện.
Nghiên bút chốn nhà tràng;
Sách đèn trong chủng viện.

Với bạn bè học hỏi lời thiêng;
Cùng trang lứa trau dồi ý thiện.
Mong nên người ngư phủ, KHAI  nguồn sông bủa lưới thu gom;
Ước thành thợ nông phu, PHÁ mạch đất bâm cày phát triển.

Ngờ đâu:
Cơ trời giáng tai ương;
Vận nước lâm nguy biến.
Giống nòi gieo hoạ tuốt đao;
Chế độ rước sầu gây chiến.

Buông nghiên sách vở, cậu sinh viên đắng đót buồn phiền ;
Rũ áo tu sinh, thầy giúp xứ bần thần quyến luyến.
Đành buông rời lý tưởng phó trao;
Bỗng đứt đoạn tâm tình dâng hiến.

Bỏ quê hương vượt cõi mốc biên thuỳ;
Rời xứ sở qua lằn ranh ngoại tuyến.
Rồi đến lúc thảnh thơi;  
Đã qua hồi hung hiểm.

Cũng tới ngày:
Hoạ rời xa lận đận vèo tan;
May lại đến yên hàn tiếp diễn.
Hoài mơ dĩ vãng, thường cô đơn độc bóng suy tư;
Tiếc nuối ngày qua, chỉ trầm mặc riêng mình hoài niệm.

Đôi ba lúc, cùng anh em nhắc chuyện xa xưa;
Thảng hoặc khi, với hữu hảo ôn dòng  kỷ niệm.
Dẫu một ngày bén nghĩa, bạn bè luôn nhắc nhớ tương giao;
Mà suốt kiếp bền duyên, bằng hữu vẫn ân cần thân thiện.

Tưởng qua đi đầu cuộc long đong;
Ngờ tiếp tục cuối đời mãn nguyện.
Quỹ nhân sinh ấn định rành rành;
Khung định mệnh ghi hằn hiển hiện.

Than ôi!
Trống gọi phách kìa vang;
Chuông truy hồn bỗng điểm.
Ánh chiều nghiêng réo gọi, bạn đi ngay chẳng chút ngại ngần;
Tia nắng héo vẫy vời, anh bước vội không màng lưu luyến. 

Bỏ thê noa giường chiếu ấm êm;
Xa cô phụ gối chăn âu yếm.
Thân bụi tro tàn tạ hư không;
Kiếp bóng bọt vỡ oà tan biến.

Chúng tôi nay:
Thắp làn hương ngước mắt cầu xin;
Đốt ngọn nến cúi đầu khẩn nguyện.
Mong anh vào bến ngàn thu;
Chúc bạn cập bờ vĩnh viễn.

 Biệt ly;
Tống tiễn!

KP Bùi Nghiệp

26 tháng 2, 2020

VĂN TẾ ĐẠI TƯỜNG



VĂN TẾ ĐẠI TƯỜNG
(Mãn tang ba năm nhạc sĩ Thôngvivu, Giám mục Phan Thiết)

Còn hoài nhung nhớ;
Vẫn mãi sầu miên.
Cách biệt bạn hiền;
Từ ly bằng hữu.

Ba năm rời xa trần thế , đột ngột xuôi tay, gấp đến chốn nhàn vui vĩnh cửu;
Ngàn ngày cách biệt nhân gian, vội vàng nhắm mắt, mau về nơi phước hạnh ngàn thu.
Biển mãi khóc sầu u;
Thông còn buồn nấc nghẹn.

Nhớ mãi:
Nuối tiếc vị cha chung cảm mến;
Hoài thương người nghệ sĩ tài hoa.
Ngôn ngữ nồng nàn tha thiết, núi Tà-pao nắng giãi chan hoà;
Âm thanh quyến rũ rộn ràng, trời Phan Thiết mây vờn âu yếm.

Bút động nghiên mài, nhủ thế thái bằng tâm ca tuyệt diễm;
Đàn rung phím nắn, khuyên nhân sinh với nhã nhạc thanh băng.
Chính khí cao lăng;
Tinh anh trường dẫn. (1)

Biển biếc bao la, tay ngư phủ lưới chài cần mẫn;
Đồng xanh bát ngát, gót nông phu cày xới chuyên chăm.
Thường cao điểm, cá đầy khoang lớp lớp man vàn;
Cứ bội thu, Thóc ngập lẫm hàng hàng vô số.

Ong cõng mật thơm ngon đẫy tổ;
Tằm ươm tơ mượt óng tràn nong.
Vì tình yêu thúc bách, tận tinh thần lo lắng đèn chong;
Bởi chân lý kêu vời, quên thể xác nhọc nhằn gót khổ.

Lũ kết đồng tâm sơn hải cố;
Thụ thành liên lý địa thiên trường.(2)
Năm từng năm ngăn lũ sói rình chuồng;
Tháng đến tháng dắt bày chiên nhập trại.

Than ôi:
Khung định mệnh thành toàn, Chúa vẫy gọi ban miền vui dấu ái;
Quỹ thời gian viên mãn, Trời kêu vời thưởng đất hứa xinh tươi.
Thân xác tuy rữa mục tan rời;
Linh hồn lại vĩnh hằng mãi sống.

Đa nhân bi thống;
Bách thế tối thương.(3)
Do Thiên sai anh quyết chí mở đường;
Bởi Thánh triệu bạn bằng lòng khai phá.

 Cam khổ cộng thường tình thượng cả;
Tử sinh vĩnh cách thống hà như (4)
Năm mươi năm giao hảo bền dư;
Nửa thế kỷ hữu bằng cảm khái.

Đồng tâm tối tương thân, tạc dạ thượng bồi liên dạ thoại;
Cao sơn kỳ cộng vãng, thử thân vô phục tịnh kiên du.(5)
Đời nhân gian ảo ảnh bóng phù du;
Cuộc thế thái mơ màng hình bọt sóng.

Suy đời hôm nay, như gió thổi tơ mành khẽ động;
Nghiệm kiếp hiện tại, Tựa bóng câu cửa sổ vèo qua.
Người sang sông nhưng để lại hương hoa;
Bạn khuất núi mãi lưu tồn ánh đuốc.

Khấn xin:
Nay ngước mắt van nài thánh rước;
Lại thành tâm khẩn nguyện thần nghinh.
Đức Chúa hằng thương xót, ban gia phần vĩnh viễn phúc vinh;
Ba ngôi mãi bao dung, thưởng sản nghiệp muôn đời rực rỡ.

Cậy Đức Mẹ cầu bầu giúp đỡ;
Nhờ Thiên thần hộ thủ dìu nâng.
Tới bến Thiên đàng;
Vào miền lạc cảnh.
A-mạnh

Bùi Nghiệp
--o0o—
(1) Chính khí cao vời,
Tinh anh còn mãi.
 (2)Kết mối đồng tâm non biển chặt,
Cây thành liền rễ đất trời lâu.
(3) Nhiều người buồn tiếc,
Trăm thuở xót xa.
(4) Ngọt đắng sẻ chia, tình cao rộng;
Sống chết cách biệt, xót nhường bao.
(5)Một bụng thân nhau, năm trước vẫn còn đêm chuyện vãn.
Non cao ước hẹn, thân này đâu được sánh vai chơi.









2 tháng 2, 2020

MẤY DÒNG THUẬN NGHỊCH




1.     BẰNG HỮU

Xuôi:
Tràn tình mối ấy thuở ngây thơ
Bút sách thời xưa lúc cập bờ        
An ủi nỗi buồn quên mệt mỏi     
Sẻ chia khi khổ lắng sầu lo
Chan hoà vẫy tụ mong chờ đón
Thiết ái vời xa gọi hẹn hò
Han hỏi ríu lời bao mặn ngọt
Đan tay kết chỉ thắt đâu ngờ

Ngược:
Ngờ đâu thắt chỉ kết tay đan
Ngọt mặn bao lời ríu hỏi han
Hò hẹn gọi xa vời ái thiết
Đón chờ mong tụ vẫy hoà chan
Lo sầu lắng khổ khi chia sẻ
Mỏi mệt quên buồn nỗi ủi an
Bờ cập lúc xưa thời sách bút
Thơ ngây thuở ấy mối tình tràn


2.     TRÀNG KINH MÂN CÔI

Xuôi
Hoa bừng nở rộ sắc hồng tươi
Hạt chuỗi tràng châu ánh toả ngời
Hoà tiếng vọng say hồn bé nhỏ
Hợp cung vang đượm ý đầy vơi
Ca mừng chúc Mẹ ơn tràn ngập
Hát kính dâng Trời phước trải phơi
Tha thiết cảm tình bao mến mộ
Toà Thiên thấu nhận Chúa nghe lời.

Ngược
Lời nghe Chúa nhận thấu Thiên Toà,
Mộ mến bao tình cảm thiết tha.
Phơi trải phước Trời dâng kính hát
Ngập tràn ơn Mẹ chúc mừng ca
Vơi đầy ý đượm vang cung hợp
Nhỏ bé hồn say vọng tiếng hòa
Ngời toả ánh châu tràng chuỗi hạt
Tuơi hồng sắc rộ nở bừng hoa


3.     VIẾNG MỘ BẠN

Xuôi
Nhang trầm tỏa ấm mộ tình thân
Niệm tưởng hồn xa biệt thế trần
Chan chứa những ngày từng thiết ái
Thắm nồng bao buổi lắm tri ân
Màn buông khổ dứt, cầu yên nghỉ
Mắt khép sầu lui, chúc mãn phần
Tàn lụi sớm qua đường tục thế
 Van nài tiếng nhận Chúa từ nhân

Ngược
Nhân từ Chúa nhận tiếng nài van
Thế tục đường qua sớm lụi tàn
Phần mãn chúc lui sầu khép mắt
Nghỉ yên cầu dứt khổ buông màn
Ân tri lắm buổi bao nồng thắm   
Ái thiết từng ngày những chứa chan
Trần thế biệt xa hồn tưởng niệm
Thân tình mộ ấm toả trầm nhang


4.     NHỚ QUÊ

Xuôi:
Nhà quê đất cũ thuở ngây thơ
Nét đậm ghi sâu cảm thẫn thờ
Xa thẳm dáng thuyền kia xám đục    
Ảo huyền trông núi đó xanh lơ
Hoa bừng nở rộ tô màu thắm
Bướm lượn tung vờn múa sắc phô
Tha thiết nhớ xưa ngày bé nhỏ
Qua đi dẫu mất chẳng phai mờ

Ngược:
Mờ phai chẳng mất dẫu đi qua
Nhỏ bé ngày xưa nhớ thiết tha
Phô sắc múa vờn tung lượn bướm
Thắm màu tô rộ nở bừng hoa
Lơ xanh đó núi trông huyền ảo
Đục xám kia thuyền dáng thẳm xa
Thờ thẫn cảm sâu ghi đậm nét
Thơ ngây thuở cũ đất quê nhà


5.     TRẦN GIAN CHUỐC KHỔ

Xuôi:
Gian trần cửa ải khổ là bao
Huyễn mộng theo lòng ám nhọc lao
Vàng ngọc trữ tăng, mơ mãi ngất
Cửa nhà xây nữa, muốn thêm cao
Mang đầy túi bạc, um thèm khát
Chất khẳm rương tiền, lắm ước ao
Sang trọng bả mồi giăng bẫy rập
An tâm chẳng đến lại vương sầu

Ngược:
Sầu vương lại đến chẳng tâm an
Rập bẫy giăng mồi bả trọng sang
Ao ước lắm tiền rương khẳm chất
Khát thèm um bạc túi đầy mang
Cao thêm muốn nữa xây nhà cửa
Ngất mãi mơ tăng trữ ngọc vàng
Lao nhọc ám lòng theo huyễn mộng
Bao là khổ ải cửa trần gian


6.     ĐÔI DÉP
(Cảm thính ca khúc Đôi dép của Thôngvivu)

Thuận:
Xuôi đường bước thẳng lối hàng chung
Tiếp nối luôn vui gót sánh cùng
Vôi vữa kết thề đoan dạ vững 
Đá vàng trao hứa quyết lòng trung
Đồi gai há sợ đâu chân ngại
Núi  sỏi nào e chẳng gối chùn
Đôi lứa sống hoà an phận định
Trôi dòng mặc vậy cứ lồng khung

Nghịch:
Khung lồng cứ vậy mặc dòng trôi
Định phận an hoà sống lứa đôi
Chùn gối chẳng e nào sỏi núi
Ngại chân đâu sợ há gai đồi
Trung lòng quyết hứa trao vàng đá
Vững dạ đoan thề kết vữa vôi
Cùng sánh gót vui luôn nối tiếp
Chung hàng lối thẳng bước đường xuôi

Bùi Nghiệp
(Kỷ yếu 55 năm lớp Khai phá 1964-2019)