Trang

18 tháng 1, 2017

TẾT ĐÔ THÀNH


(Độc vận)


Năm cũ quay đi;
Tân niên đến réo.
Tết hưởng sang giầu;
Xuân chơi đúng điệu.

Trong nhà mai cúc tràn dư;
Ngoài cửa bon sai chẳng thiếu.
Đợi đúng lúc giao thừa nơi đô thị, xe máy lao dưới phố ỳ xèo;
Chờ ngay giờ hoán chuyển phía ngoại ô, pháo hoa bắn trên không bùm chéo.

Trong nội thất:
Con thông tin nại công việc chưa về;
Cháu báo cáo vì xa xôi tạm kiếu.
Nào dạ đó thành tâm;
Hỏi lòng nào kính hiếu?

Cũng theo truyền thống, dâng hương lên ông bà ngửa mặt bẽ bàng;
Đành giữ lấy lề, thắp nến lạy tổ tiên cúi đầu tiu nghỉu.
Hoa rờ rỡ hé nhạo cười;
Khói quyện bay dường chế riễu.

Sáng xuất hành:
Tinh sương đi miếu mạo, bẻ lộc xuân trông ngóng điều hên;
Tảng sáng đến chùa chiền, xin quẻ mới mơ màng phép diệu.
Ngỡ làm tâm từ thiện, mua mươi chim gục gặc đang mơ;
Tưởng lấy đức phóng sinh, tậu chục cá lờ đờ sắp xỉu.

Người hảo tâm vô ý mua lầm;
Bọn gian xảo chủ trương bán đểu.
Hoà viên ma tuý, cá ăn vào say thuốc lờ đờ;
Trộn chút cần sa, chim mổ tới nhiễm mồi yếu xịu.
Vỗ cánh bay lảo đảo,  lượm vào lồng gọi bá tánh chào mời;
Chèo vây quẫy  lơ ngơ, vớt vào chậu rao thập phương  kéo níu.
Tưởng phóng sinh mà ơi hỡi sát sinh;
Ngờ hữu hiệu lại hoá thành vô hiệu.

Lượn phố:
Vào khu du lịch, dạo ung dung chèo đạp chiếc du thuyền;
Đến thảo cầm viên, chơi khí phách cỡi lưng con đà điểu.
Trên vỉa hè chưng giấy đỏ, mấy anh đồ chữ nghĩa cào cào;
Dưới cột điện bày mực tàu, dăm cô tú văn chương chèo bẻo.

Hán tự mập mờ;
Nôm na oặt ẹo.
Choàng thanh tao y phục nho phong;
Diện tươm tất áo quần vén khéo.

Trưa chiều:
Đến tham quan hoà nhập, bên này mấy đám lắc bầu cua;
Vào hò hẹn lộn sòng, chỗ nọ dăm phe quay tài xỉu.
Sát phạt oang oang;
Ồn ào líu ríu.

Phừng phừng cao thấp trí mưu;
Nhộn nhạo hơn thua mạnh yếu.
Kẻ thắng mặt vang tía đỏ, huyênh hoang phét rống răng nhe;
Thằng thua da nghệ chàm vàng, lẩm bẩm than xui  miệng mếu.

Kìa xem:
Nơi kia phường mãi võ, xập xình rầm rập bày trò;
Chỗ nọ đám kỳ lân, huyên náo loi choi đủ kiểu.
Đeo mặt nạ, Mặc áo Tàu lụng thụng lông dơi;
Độn bụng căng, Đi giầy Hán cong cong cổ sếu.

Thùng thùng trống đánh liên hồi;
Chập chập chiêng khuơ quýnh quýu.
Dạo nhà lầu kiếm bạc múa rùm beng;
Chui hẻm ngách vòi tiền xin ngọng nghịu.

Ngưòi cho vui lạy lục tri ân;
Kẻ chối rủa chê bai dè bỉu.
Xuân khoa trương ra vẻ lòng vòng;
Tết hào nhoáng bày trò quanh quéo.

Trai lịch lãm tỏ vẻ hào hùng ;
Gái thanh tao ra chiều yểu điệu.
Bày con nít, xin lì xì  kêu réo nhì nhằng;
Đám trẻ ranh, đòi mừng tuổi theo vòi lẽo đẽo.

Đến phòng “ghêm” truy cập ào ào;
Vào tiệm “nét” chơi “sô” bùm chéo.
Mấy ma men ngấm rượu gầm gừ;
Vài bợm nhậu say hèm nói líu.

Thế đấy!
Mỹ tục khó nồng nàn;
Thuần phong càng nhạt nhẽo.
Chốn đô thành theo nhịp chao nghiêng;
Nơi  thị tứ trượt đà bóp méo.

Bởi trào lưu tết đến đổi thay;
Do hiện đại xuân sang rã rệu.
Ý tết đang còn;
Hồn hoa đã héo!


Bùi Nghiệp

10 tháng 1, 2017

XUÂN QUÝ TỬ PHÚ


(Độc vận)

Xuân xuân xuân!
Tết tết tết!
Kỷ niệm năm cùng;
Lưu hoài tháng hết.

Đêm giao thừa:
Để vừa lòng cha mẹ mãi đe loi;
Cho mát dạ ông bà thôi chì chiết.
Thắp nến thờ chiếu lệ, vội vàng chừng dăm phút xong ngay;
Cầm nhang vái qua lần, gấp rút độ nửa tuần biến biệt.
Tương lai ư? Thần thánh nào thiêng;
Quá khứ hả? Tiền nhân đã chết.

Đô-la Mỹ, khoét ít tờ lặng lẽ đâu hay;
Tiền Việt nam, rinh dăm xấp âm thầm đố biết.
Xoay chân kiếm cớ giông vù ;
Đảo mắt tìm phương trốn tiệt.

Sáng mồng một:
Qua miếu mạo tươi hồng nhiều phục sức, xem ồn ào kẻ lại xôn xao;
Dạo chùa chiền thắm đỏ những xiêm y, thấy chen chúc người qua náo nhiệt.
Cũng cầu xăm muốn tháng tới xả xui;
Rồi rút quẻ mong năm nay đại kiết.

Lộc xuân chùa vặt trụi dập vùi;
Thông điệp Phật vò viên quăng tiệt.
Tiếng khấn xin chư thánh chê hoài;
Lời van vái vị thần chán riết.

Chiều tối đến:
Tụ tập đám côn đồ;
Rủ rê bày mất nết.
Vào vũ trường nhảy mấy điệu xoay mông;
Đến hộp đêm ôm vài em mặc díp.

Nhấp nháy ánh sáng đèn màu, chơi cạn tàu ráo máng, đứa chân dài ỏn ẻn yêu thương;
Lập loè hào quang bóng chớp, quậy mút chỉ cà tha, con vú bự rù rì tha thiết.
Khen hảo hán tuyệt vời;
Phục đại ca hết biết.

Ong non ngứa nọc, Nhạc vang lên gọi vài đứa chịu chơi;
Dê cỏn buồn sừng, Đứng bật dậy vời một em thật “sếch”.
Vai sánh vai nhún nhảy đong đưa;
Má kề má du dương phấn khích.

Rượu tràn tựa suối, nào cạn tàu nâng cốc cho xong;
Bia ngập như sông, hãy xả láng cạn ly bằng hết.
Vung tiền boa tặng vũ nữ môi hồng
Vãi bạc thưởng cho tiếp viên mắt biếc

Nửa đêm:
Xoáy pít-tông canh lửa, lập trường đua tốc độ ào ào;
Đôn sú-páp móc bô, tìm điểm dọt đua xe  quyết liệt.
Mặc cảnh sát hụ còi ;
Vờ công an tu huýt.
Đạp cần số, Say sưa đua ra sức rú gầm;
Nhấn tăng ga, Nhốn nháo phóng tha hồ hò hét.

Động cơ cào đất, ông già bà lão chân cẳng rụng rời;
Máy móc xé trời, phụ nữ trẻ con mặt mày tái mét.
Có hay hồn đã tiến sát bãi tha ma;
Đâu rõ xác đang bay kề bờ lỗ huyệt?

Thôi rồi:
Kìa nơi góc ngoặt , phất ngọn cờ khởi điểm ma vong;
Đó chốn cung vòng, vung lưỡi hái tiên phong thần chết…
Mấy trự lầy nhầy;
Dăm tên nát bét.

Xe cấp cứu hú còi: bác sĩ lao xao;
Đoàn y công khiêng cáng: nhà thương đặc nghẹt.
Dời ngay xác chết đến cửa từ ly;
Chuyển gấp thi hài sang nhà vĩnh biệt.

Buồng tim còn đập, đứa  nọ nên gấp rút cưa giò;
Lá phổi còn hơi, thằng này phải khẩn trương tiếp huyết.
Ngoài  hành lang cha nhăn nhó buồn xo;
Trên ghế đợi mẹ ỉ ôi thống thiết.

Hỡi  ôi:
Dấu than!  Khí phách nhà Nam!
Chấm hỏi?  Anh tài đất Việt?
Cha làm quan lớn,  tham ô tích cóp cả đời;
Mẹ giữ chức to, nhũng nhiễu rút bòn nguyên kiếp.

Bao nhiêu kỳ vọng tiêu tan;
Toàn bộ ước mơ dứt triệt.
Tất cả không còn;
Hoàn toàn mất hết.

Trời căm hờn báo ứng ngày xuân;
Đất oán ghét trả thù dịp tết.
Chư  thánh hững hờ;
 Vị thần khinh miệt.

Kìa tai mẹ đã banh chưa?
Hay mắt cha còn nhắm tịt?


Bùi Nghiệp

8 tháng 1, 2017

NGÀY ÁP TẾT



Nhớ về quê xưa sau 50 năm lưu lạc, tất cả đổi thay không còn chi dấu vết, cầu tre lắc lẻo đâu rồi, mái lá vách đất còn chi, thay vào đó là bê tông hoá toàn bộ, cửa nẻo khang trang, đường xá nhẵn phẳng, nhà cao cửa rộng, thánh đướng nguy nga, lối vào nghĩa trang rộng rãi, hai bên cây kiểng tỉa tót xanh um, xe cộ phóng vèo vèo lịch lãm, bất chợt cảm khái nghĩ đến câu thơ bi thống:
-Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo - nền cũ lâu đài bóng tịch dương…
Bao ký ức xa vời hiên về mồn một trong tâm khảm.
o0o
Trời trong, cao và xanh ngắt, những lọn bông trắng từ cây gòn bay lả tả quyện theo chiều gió, từng đụn rơm to tướng vàng nhạt đã mọc lên sau nhà, ngoài cánh đồng mênh mông vừa qua mùa thu hoạch chỉ còn trơ cuống rạ vàng nâu, không gian toàn vùng châu thổ miền Nam hơi se khô lành lạnh, năm cũ niên lịch sắp qua, cứ thế xoay vòng luân chuyển để rồi sang năm mới, đánh dấu bằng cột mốc thời gian: Tết cổ truyền nguyên đán, ấy là vào khoảng thập niên sáu mươi.
Dân từ Bắc vào Nam định cư miền châu thổ Cái sắn, nhà nhà quy tụ hai bên bờ kênh đào, sinh nhai chuyên nghề làm ruộng, mảnh đất phì nhiêu mưa thuận gió hoà ưu đãi, mới dăm năm mà đã thoát cảnh bần hàn, của để thì chưa nhưng cái ăn đã đủ, người người rộn ràng đón chào năm mới xem ra vui đáo để.
Tối hôm 29 tết bố tớ truyền hịch:
-Sáng mai mẹ đi chợ, chị sửa soạn nồi niêu bát đĩa xoong chảo, quét tước thu vén, anh cắt tàu chuối lá dong rồi đi mổ lợn chia phần, bố lau dọn bàn thờ, sửa mộ, thằng cu con sai vặt chỉ đâu đánh đó, ai vào việc nấy cấm cãi, hết.
Mẹ lầm bầm:
- Bố mày cứ như ông tướng
 Chị cười rúc rích, anh vòng tay: 
-Tuân chỉ lão tiền bối,
 Mặt bố tớ vênh lên đúng nòi gia trưởng.
Mới gà gáy canh tư, mẹ đã lục đục cắp thúng đi chợ, đoạn đường chợ xa đi bộ tính bằng cỗ tràng hạt 3 mùa, chị cũng lỉnh kỉnh vo gạo thổi cơm,  lạch cạch nồi niêu ngâm gạo nếp, đỗ chè để gói bánh. Mới tảng sáng thôi mà cả nhà ai cũng bận rộn lăng xăng theo phân công của bố, hăng tiết tựa người lính sắp xung phong trận mạc.
Anh lớn xăng xái ra vườn như y lệnh rồi sang nhà hàng xóm phụ mổ lợn chia phần “đánh đụng”, các nhà rủ nhau bàn bạc trảm nguyên một chú trư to, sáu tháng bồi dưỡng vỗ béo toàn cám gạo rau khoai, không qua một lần hoá chất, nay đến ngày “hiến tế” cho người, bõ bao thời gian nhọc nhằn nông vụ.
Bố vác xẻng cuốc lên vai, tớ ôm nhang nến lẽo đẽo sau như tiểu đồng hầu sư phụ, băng đồng tiến thẳng Đất thánh, năm trước mai táng ông nội mãn phần, nghĩa trang đã quây khu nhưng chưa tạo lập, mươi hình thánh giá đánh ghi mộ phần người khuất, trơ vơ giữa đồng không mông quạnh, héo hắt đìu hiu với buổi tàn đông, chẳng cây cao bóng cả, chỉ lèo tèo vài đám đài bị rậm rì lúc nào cũng xanh ngắt, mấy bụi lách lau tháng chạp trổ bông phất phơ trong gió … Bố cuốc cỏ đắp đất vun mộ, hai cha con cúi đầu tưởng niệm vong linh, đọc kinh cầu cho ông nội đã xa phần dương thế, mỗi người thầm thĩ khấn xin, vòng hương khói mờ thoang thoảng, ánh nến nghiêng ngả chao chao, mong ông nội chứng giám thành tâm, tội nghiệp cụ quá, nắm xương già gởi cho phần đất ly hương, kiếp người đến ngày chấm hết… Rồi ra khi nghĩa  trang vượt lập xong, nhất định phải xây cho cụ khung mồ xứng đáng, gọi là chút báo hiếu thành tâm.
Mẹ đi chợ đã về, trong thúng bao nhiêu là lương thực, nào hạt dưa bánh mứt chè sen , nào cam quýt củ quả ê hề, ôi thôi đủ thứ, tớ nhẩy cẫng lên sung sướng quá, ước chi ngày nào cũng vậy…Vội vàng nhảy tót sang nhà hàng xóm, phần thịt anh đã chia xong, đâu cần bàn cân chính xác, đại khái bốn cây thăm, ai rút trúng thăm nào nhận phần thịt đó, không phân bì so đọ, giản đơn mà vui vẻ đề huề. Bố đang sửa sang bàn độc, lau chùi khung ảnh chân đèn, mỗi động tác đều trịnh trọng kính cẩn, mong đêm xuân thần linh về chứng giám.
Buổi chiều bố trải chiếu ra chái bếp hì hục gói bánh chưng, anh ba cũng khéo tay ra phết, tấm bánh vuông vắn chắc nịch, bố vừa làm vừa kể cho cả nhà nghe sự tích ngày xưa, đời vua Hùng thứ 6 có hoàng tử Tiết Liêu thật thà chơn chất, được thần linh mách dậy trong chiêm bao, làm ra tấm bánh, cùng nhiều  hoàng tử khác dâng lễ phẩm lên vua, với bao nhiêu sơn hào hải vị, kỳ hoa dị thảo, ngọc ngà quý hiếm. Trong khi đó Tiết Liêu chỉ có giản đơn mâm bánh dầy bánh chưng lại mang đầy nhân sinh triết lý, vậy mà đã làm cảm động vua Hùng, cho nối ngôi vương đế, sự tích này hơn hai mươi thế kỷ vẫn lưu giữ lại nhân gian, đó chính là phong tục truyền thống. Giọng bố đều đều giàn trải, cả nhà đang ồn ào bỗng im phăng phắc lắng nghe, thi thoảng một tiếng ồ vui suýt xoa thán phục.
Đêm đó khi nồi bánh đã được bắc lên, lửa bập bùng reo trong bếp, bố con nằm khểnh giữa sân gác chân chữ ngũ thong thả ngắm bầu trời, đêm trừ tịch vầng trăng đi vắng, sông ngân hà bát ngát ánh bạc vắt ngang, các ngôi sao lung linh nhấp nháy, bố chỉ cho tớ nhận biết vị trí sao thất tinh Bắc đẩu, Tua rua, Song sinh, Thợ săn, Cự giải… Tháng này khi canh hai mới thấy được sao Mai phương đông và sao Thập tự phương nam… Cứ như là nhà thiên văn thực thụ ấy!
Chờ đúng nửa đêm, giây phút giao thừa long trọng, cả nhà quây quần hướng lên bàn thờ đọc kinh phục dĩ cầu cho tiên tổ, khấn xin Chúa Trời ban bình an , đó đây những tràng pháo nổ đì đùng đón chào năm mới, hồi đó pháo được tự do sản xuất và vui chơi, chứ không như bây giờ cấm tiệt, đúng là:
-Tết xưa pháo nổ trước hè - Tết nay pháo nổ lên xe vô tù.
Cả nhà càng thêm rộn rã khi anh rể chồng chị cả cõng con lần mò sang chúc tuổi, cháu gái đầu lòng bé tí mà lanh lợi, được bà ngoại chuẩn bị sẵn, moi túi lì xì mừng tuổi nguyên một phong bao, và cậu út là tớ làm ngựa nhong nhong hầu công chúa…
Bố khề khà nhấm nháp chút men đầu xuân gật gù cùng anh rể. bánh chưng nóng hổi mới vớt ra, món dưa hành tím nhạt hấp dẫn với đĩa thịt luộc ba rọi ngậy bùi, bố vợ con rể “người dưng khác họ” ra chiều tâm đắc lắm, quả là:
-Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ - cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh. 
Một đêm trừ tịch thanh bình chưa tiếng súng…
o0o
50 năm vèo qua vật đổi sao dời, bố mẹ thân xác đã nghỉ yên nơi quê hương thứ hai Cái Sắn, hài cốt ông nội cũng cải dời về nghĩa trang lịch sự, anh chị tớ thì lọm khọm lắm rồi, con cháu gái bé tí ngày nao giờ “nó” thành bà nội ngoại, nhưng sao kỷ niệm xưa cứ hiện về mồn một. Ngồi đây nơi phố thị phù hoa ồn ào náo nhiệt, tết ngày nay vẫn giữ chỉ là lấy lệ, đã có siêu thị nhà hàng cung phụng, chỉ cần nhấc cái “a lô”, sự tiện dụng đã mất dần đi cái truyên thống xa xưa, thật vậy:
-Tết xưa hồn thấy nôn nao - Tết nay cảm xúc cho vào hư vô.


Bùi Nghiệp

6 tháng 1, 2017

TUYÊN NGÔN ĐINH DẬU


(Độc vận)

Mãn nhiệm Bính Thân;
Đến kỳ Đinh Dậu.
Khỉ đỏ đít thoái trào;
Gà hồng mao khởi tấu.

Từ khởi điểm:
Ta nguyên thuỷ thiên kê;
Tớ cội nguồn địa điểu.
Nhận Thiên hoàng chỉ thị, họng rền vang trưa nắng đưa tin;
Vâng Ngọc đế loan truyền, mồm đon đả đêm sương gáy báo,

Suốt kiếp trung thành;
Một đời tiết tháo.
Đúng giờ quy định, vỗ cánh xoè bảy nhịp hùng hồn;
Ngay khắc thời gian, vươn cổ gáy ba hồi táo bạo.

Kê mình bất kỷ - mặc cho đất động rung;
Phong vũ như mai - thây kệ trời mưa bão.(*)
Nhân -  Tín trực  đường hoàng;
Dũng – Đức – Văn tiết tháo.(**)

Đến hôm nay:
Lúc nhúc thay tông giống rất nhiều;
Lao nhao lắm tộc dòng đông đảo.
Đó bạch mao giống ác, khoe móng nghệ tỏ rõ hình hài;
Kìa ô vũ nòi di, lộ chân chì phô trương tướng mạo.

Bia ghi vang dội, đây Hoàng Kê – Dũng Điểu - Hắc ó – Bắc Phong;
Sử chép hùng hồn, nọ Tử Mị - Hùng Bàng - Thanh Đao – Đông Tảo…
Hoàn cầu nể sợ tài năng: Đâu là Quan Vũ, một tuần nhang bay sọ đứa huyênh hoang;
Thế giới kinh hoàng bản lãnh: Há phải Vân Trường, ba hồi trống móc diều quân thách đấu.

Luôn ghi tâm truyền thống, chồng ó o khí phách trượng phu;
Vẫn khắc cốt kỷ cương, vợ cục cục tâm hồn từ mẫu.
Chẳng tay ôm dưỡng trẻ tròn đầy;
Không vú bú nuôi con tuyệt hảo.

Đương đầu vuốt diều hâu;
Chống đỡ nanh chồn cáo.
Bày rắn ráo thua lui;
Lũ mèo hoang bại tẩu.

Vậy mà:
Tiếng để đời phải chịu lời nhơ;
Danh lưu thế đành mang tiếng xấu.
Nhiều câu tục ngữ chê bai, bới quanh xó bếp, đồng tông mà mổ loạn cào cào;
Lắm tiếng ca dao chế nhạo, ăn quyện cối xay, cùng giống lại đá bừa châu chấu.

Khối mỉa mai bọn nuốt dây thung;
Đầy cạnh khoé loài quanh góc giậu.
Dương dương bên nải chuối , ngự bàn thờ loã thể nhởn nhơ;
Tự đắc cạnh lư hương, toạ đĩa cúng trần truồng lơ láo.

Có biết chăng:
Dưỡng loài người trao trứng luộc chiên;
Nuôi nhân loại hiến mình xào nấu.
Từ cưới xin buổi sáng mân xôi;
Đến tang lễ canh khuya chén cháo.

Kia hầm ninh dưỡng lão, tra họng cụ già;
Đó ruốc xé nuôi em, đút mồm đồng ấu.
Người cần cù thu vén  lông tơ;
Đứa hám hố không chừa xương xầu.

Tấm tắc lũ ma men;
Gật gù băng bợm nhậu.
Ồn ào ngậu xị, lắc phao câu một cốc phải tuân hành;
Huyên náo ngả nghiêng, xoay thủ cấp nguyên ly đành dính chấu.
Gặm liên hồi liếm mép trơn tru;
Nhai bằng hết mài răng rau ráu.

Kẻ vắt óc phát minh;
Người vò đầu sáng tạo.
Tranh thủ ra tay;
Thi nhau động não.

Nhiều trò chế biến, cà ry – nướng ngói- chiên bơ;
Đủ món thực đơn, ngũ vị - hấp hèm– áp chảo.
Nọ xé phay – luộc  xả - kho nghệ - rán giòn;
Này trộn gỏi – nướng lu – hầm gừng – bóp thấu….

Trên thằng mèo nghênh cổ láo liên;
Dưới đứa chó há mồm hau háu.
Giãi sao cùng tâm sự bi ai;
Bày chẳng hết nỗi lòng ảo não….

Thời cơ nay:
Mặc nhân loại xúc xiểm dèm pha, cờ đến tay phải phất, nguyện đoan thề chắc chắn  móng hia;
Kệ loài người vô ơn tức tối, kiếm sát nách cứ vung, cương quyết giữ vững bền áo mão.
Để mời kêu người hiền hậu ngay lành;
Hầu cảnh tỉnh đứa ác tâm hung bạo.

Cổ suý bậc thiện lương;
Răn đe phường thô lậu.
Lấy quyền nhiếp chính, đủ mười hai tháng bệ son;
Dùng lệnh trị vì, dư ba trăm ngày ngai báu.

Trống truyền!
Loa báo!

Bóng Tà Dương – Bùi Nghiệp

(*)Phong vũ như mai, Kê mình bất kỷ (Tạm dịch:Mặc dù ngoài mưa gió,Gà không ngớt tiếng gáy) Câu đối trên bàn thờ tổ sư võ phái Thiếu lâm Tây Sơn Nhạn.

(**)Năm tính tốt của gà trống:
- Nhân : Khi chiến đấu, địch bỏ chạy mà không truy sát.
Đức:Tìm thấy mồi thì gọi đàn, không bao giờ đánh gà mái, gà con.
Dũng: Không sợ kẻ mạnh, quyết chiến đến cùng.
Tín: Sáng nào cũng gáy đúng giờ.

Văn: Áo mão đầu tóc láng mượt trịnh trọng.

25 tháng 12, 2016

TÂM SỰ CHIẾC MÁNG CỎ


Tôi chỉ là loài gỗ tạp tầm thường,
Được người thợ vụng về đem cưa xẻ.
Không trau chuốt còn sần sùi da dẻ,
Đóng tạm thời cốt để chứa cỏ rơm.
Ngày qua đi cam phận rất thiu buồn,
Đàn gia súc chúi mồm vô sục sạo.
Chỉ có thế đời sầu trôi ảo não,
Bỗng một đêm tuyệt hảo cất tôi lên.
Có hai người nặng nhọc đến trong đêm,
Vào trú ngụ hang chiên bò cô quạnh.
Điều kỳ diệu xảy ra trong giá lạnh ,
Một nhi đồng cực thánh đã sinh ra.
Tất cả không, trừ gió rít cắt da,
Ngưỏi nam đã thiết tha và nhấc bổng .
Với tất cả tôn sùng dâng trịnh trọng,
Lấy tôi làm nôi chõng đặt hài nhi.
Kìa mẫu thân đang cung kính nghiêm quỳ,
Nhìn Ấu Chúa phương phi đầy say đắm.
Tôi cảm thấy thân này bao hôi hám,
Được đổi tên thành nôi ấm cao sang.
Tôi đắm chìm trong vạn nỗi hân hoan,
Nghe hơi thở nhẹ nhàng vua vũ trụ.
Lại cảm thấy khung trời đang rộng mở,
Bao Thiên thần bay lượn khắp không gian.
Nhạc linh thiêng cao vút cực nồng nàn,
Mừng Ấu Chúa xuống nhân gian cứu độ.
Tôi lại thấy bày mục đồng khốn khổ,
Chen chúc vào bái mộ trẻ sơ sinh.
Tôi thấy thêm nhiều vị rất anh minh,
Từ xa tít băng mình vào thờ lạy.
Hạnh phúc quá, xưa thân hèn mọn mạy,
Nay trở thành dấu ái chứa Vua linh…
Bùi Nghiệp

24 tháng 12, 2016

THIÊN SỨ GỌI MỤC ĐỒNG



(Thuận nghịch độc)
Xuôi:
Trần gian vọng tiếng vút âm truyền
Dậy hãy nghe lời báo nhủ riêng
Hoàn vũ chốn sinh vua chính trực
Thế nhân nơi giáng Chúa uy quyền
Ban trao phúc thoả no màu nhiệm
Tặng hiến thương đầy ngợp thánh thiêng
Tâm vững tỉnh này mau mắt mở
An lòng cứ bước dạn đi lên

Ngược:
Lên đi dạn bước cứ lòng an
Mở mắt mau này tỉnh vững tâm
Thiêng thánh ngợp đầy thương hiến tặng
Nhiệm màu no thoả phúc trao ban
Quyền uy Chúa giáng nơi nhân thế
Chính trực Vua sinh chốn vũ hoàn
Riêng nhủ báo lời nghe hãy dậy
Truyền âm vút tiếng vọng gian trần


Bùi Nghiệp

23 tháng 12, 2016

NOEL NGÀY CŨ


Sau phong trào di cư vào Nam, khoảng thập niên một chin sáu mươi, tôi còn bé lắm, chửa lên mười đấy ạ.
Cha mẹ định cư vùng Cái Sắn, ở đấy là xóm đạo toàn tòng, sau mấy năm làm nông vụ, nhà nhà tạm yên ổn nơi vùng đất mới, tuy mái lá vách đất trong cảnh nghèo nhập cư, nhưng sự thiếu đói không hề có, trong năm duy chỉ một vụ lúa mùa, đất đai phì nhiêu khí hậu ôn hòa, đãi ngộ kẻ tìm tự do nên cuộc sống không hề chật vật. Tôi cũng được học hành tự thuở lên năm, đổi đời rồi đấy!
Hết tháng các linh hồn, tháng mười một bắt đầu vào mùa Át, ngọn gió tây may se lạnh đã thổi toàn miền, nước vùng châu thổ cạn dần và cây lúa theo chiều ngả rạp đều xuôi một hướng, toàn cánh đồng nhất loạt lúa nghén đơm bông, ấy là thời điểm theo lịch phụng vụ khởi một niên mới, mùa Giáng Sinh lại đến…
Lũ tôi rủ nhau từ đầu tháng mười hai, làm một hang đá kính Chúa Hài Đồng, gom nhặt giấy xi-măng, giấy báo, chuẩn bị tre trúc căng khung, tíu tít cả tuần, lăng xăng í ới gọi nhau loạn xị vui đáo để, hí hoáy làm ngôi sao năm cánh phất bằng giấy bóng mờ có các tia chiếu rọi. Không có tượng nên tôi nhờ người hoa tay trổ tài vẽ vời trên giấy cứng, ảnh Chúa Hài Đồng nằm trong máng cỏ, có Đức Mẹ và Thánh Giu-se cung kính quỳ bên, thêm ba vua dâng lễ vật cùng đám mục đồng ngây ngô chiêm ngắm, lại có cả nhiều thiên thần bay lượn, Ai xem vào hết trầm trồ lại xì xèo bàn tán, ngưỡng mộ hoạ sĩ vườn.
Sân nhà tôi hôm ấy mới sáng sớm đã ồn ào náo nhiệt, đứa khiêng bàn làm bệ, thằng chặt tre trúc làm khung, đứa lấy bồ hóng trong bếp pha mỡ lợn quét lên giấy làm đá, lăng xăng nhộn nhịp quýnh quáng rộn ràng, các anh lớn vào tận Núi Sập chặt cành “đủng đỉnh” về trang hoàng cho sầm uất, cứ lao xao ngậu xị.
Mẹ tôi sáng tinh mơ đã lần ruột tượng bỏ ra mươi đồng cùng chị tôi đi chợ, chút chè thơm đãi các cụ, một chồng bánh đa, ít phong bánh và mớ kẹo cho trẻ vui vầy. Hàng xóm nghe tin cùng lục tục đào khoai sắn, đỗ lạc, chuối mắn góp phần rôm rả, lại phải có vài be rượu nếp hầu các cụ ông mới đúng lễ chứ!
Mấy ngày trước, ông anh tôi là lính bảo an mang cho một mớ bóng đèn chớp, và lô pin tép của máy truyền tin quân đội, cứ thế mà giăng cho huyền ảo…bố tôi cũng nhập cuộc chơi, mượn đâu được một đèn “măng-sông” thật luých, các cụ ông cụ bà cũng hoà mình với đám trẻ con, gật gù giúp đỡ, sân nhà tôi bỗng chốc biến thành một công trường huyên náo, đám con nít con nôi vô tình rộn rã kéo theo cả xóm. Xứ đạo ngày ấy chưa có cha quản sở, nên hầu như cả xóm tập trung nhà tôi, rộn ràng phấn khởi.
Buổi tối hôm đó khi màn đêm bắt đầu bao phủ, các chị trải chiếu khắp sân, anh tôi hì hục thắp đèn, ánh măng-sông chói loà sáng quắc, các lão ông bà láng giềng kéo sang, nhộn nhịp khác thường… Chung quanh hang đá bóng điện lập loè chớp tắt mờ ảo, bên trong nến thắp lung linh, soi hình Thánh Gia trịnh trọng, ngôi sao dẫn lối lấp lánh trang kim, toàn sân bừng lên náo nhiệt, khác hẳn bối cảnh đồng Be-lem quá khứ.
 Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời…, tiếng hát đồng ca vang dậy, đêm nay mới thật là đêm, đêm huy hoàng - đêm thánh đức, Chúa Trời giáng thế làm phàm nhân ban ơn cứu độ, trẻ con chúng tôi đã làm nên kỷ niệm để đời, bà quản giáo cất kinh ngắm tắt thứ ba mùa vui giọng trong vắt như thiếu nữ, cả sân mọi người hoà theo: Ave Maria đầy gơ-ra-xi-a, Đức Chúa Dêu ở cùng bà, nữ trung gồm nhiều phúc lạ … Lời kinh suy niệm Thiên thần truyền tin kính chào mẹ Ngôi Hai mở đầu ơn cứu chuộc.
Dĩ nhiên đến phần lạc, kẹo bánh cùng ê hề nông phẩm trái cây củ quả, xóm giềng mang tới nhiều ăm ắp, các cụ ông nhâm nhi cút rượu bàn luận sấm truyền, các bà bỏm bẻm nhai trầu, những thiếu nữ chụm đầu cười rúc rich, còn lũ chúng tôi ôi thôi khỏi kể, vui mừng nhẩy cẫng.
Quá nửa đêm, sương đã xuống thật nhiều, nhưng ánh đèn luôn rực sáng, tiếng cười vui không ngớt… Khu vực miệt Ba Thê – Cờ Đỏ vẫn thanh bình không tiếng súng, chiến tranh còn mãi tận xa, lòng người dân dã bình an hòa với đất trời yên tĩnh…
…..
Cũng ngày này của năm mưoi năm sau, tôi đi giữa phồn hoa, chứng kiến nhiều hang đá vô cùng lộng lẫy, Chúa Hài đồng bụ bẫm phổng phao với tã khăn trắng muốt thơm tho, Đức Mẹ quý phái sang trọng hơn cả nữ hoàng nhân thế, còn thánh Giu-se quắc thước oai lẫm cầm trượng bảo vệ tựa Quan Vân Trường phò Lưu Hoàng Thúc, đèn hoa muôn sắc tưng bừng, trầm hương thơm bay ngào ngạt…
Đường phố quán xá đông nghẹt, nam thanh với ly rượu hảo hạng cụng ly chan chát, nữ tú quên cả mùa đông, váy ngắn vai trần nõn nà tươi mát, dung nhan lộng lẫy mà dửng dưng, vô cảm thiếu hẳn cái thần …
Bùi Nghiệp