Trang

6 tháng 5, 2014

NHÂN SINH BÁC NGHỆ 141 - 148

Tập thơ 360 bài viết chung với Cao Bồi Già



141.     KHẤT THỰC 2
Bến bắc qua phà một thiếu niên
Tiếng đàn “Lát xích” trổi vươn lên
Hợp âm rải tiếng ngờ xa tục
Phối khí hài thanh tưởng đến tiên
Vẹo sống gù lưng nên bạc phước
Teo đùi tóp gối phải vô duyên
Mới hay con tạo ghen tuông đấy
Đố kỵ tài năng bắt tật nguyền.
Bóng Tà Dương


142.     KHẤT THỰC 3
Chồng mù lấy vợ niểng què chân
Dắt díu lần mò kiếm miếng ăn
Tiếng lục huyền cầm vang não nuột
Lời ca vọng cổ vút tần ngần
Song đôi nghệ sĩ đời u ám
Một cặp ca cầm kiếp trở trăn
Thôi chúc hai người trăm tuổi nhé
Như chim liền cánh cõi dương trần
Bóng Tà Dương

143. ĐAN LÁ
Tàu buông cắt sợi trắng phau phau
Tre chẻ làm sườn kết với nhau
Nên giỏ  đủ hình thanh nhã lắm
Thành khay các dạng đẹp xinh sao
Xuất đi Âu,Mỹ hàng không đủ
Bán mãi Nga ,Hàn giá rất cao
Xỏ lá nghề đây đời vẫn ghẹo
Làm ăn lương thiện chẳng chi rầu
              CAO BỒI GIÀ

144. BÁC SĨ
Bác sĩ độ nhân khỏi phải bình
Là nghề cao cả được tôn vinh
Sờ gan ,nghe phổi tìm phương thuốc
Nghiệm máu,đo tim đoán bệnh tình
Chữa kẻ yếu đau mau lại sức 
Cứu người  nguy cấp gấp hồi sinh
Trẻ con thấy bác là la khóc
Lại khoái  chơi trò … giả khám tim!
                 CAO BỒI GIÀ

145.     LÀNG ĂN MÀY (*)
Nghe đồn cả xóm khoái ăn mày
Ruộng rẫy xong rồi phải tếch ngay
Tứ xứ lang thang hòng kiếm chác
Mười phương lếch thếch để van nài
Đến mùa trở lại lo vùi mặt
Xong vụ là đi vẫn ngửa tay
Quái đản Trời xanh cười méo miệng
Kiếp sau muốn thế lại như này.
Bóng Tà Dương

 (*) Ở Bắc Trung phần có một làng chuyên nghề ăn mày, cứ xong mùa màng lại túa ra đi ăn xin khắp đất nước, không phải vì nghèo, mà là…..

146.      ĂN MÀY GIẢ DẠNG
Tắc xi thả xuống một anh chàng
Lấm lét gầm cầu để hóa trang
Nhớt máy bột nâu bôi háng cẳng
Bông băng phẩm đỏ trét râu cằm
Bò chân lở lói gào thê thiết
Lết gối bầy nhầy khóc thảm vang
Ông Táo gần bên cười sặc sụa
Tết này tớ phải tấu Thiên hoàng!
Bóng Tà Dương
  

147. CHUYÊN VIÊN XÉT NGHIỆM
Tìm bệnh nhiều khi đến phát khùng
Chuyên viên giúp đỡ khỏi lùng nhùng
Xét phân phát hiện bầy giun sán
Thử máu tầm ra đám khuẩn trùng
Kết luận ông đây gan nhiễm mỡ
Đoán chừng chị nọ thận u ung
Giúp cho bác sĩ điều phương thuốc
Mới biết nghề ni chẳng phải thường!
                CAO BỒI GIÀ

148. ÉP KIM
Lịch lốc có bìa chữ loáng loang
Nhờ đây ép nhũ thật là sang
Khuôn đồng chạm khắc,đường tinh xảo
Máy ép  tì đè nhiệt nóng rang
Giấy nhũ ăn hơi bong ngọt xớt
Nền hàng dính ánh sắc vô vàn
Kim vàng nhũ bạc hay hồng tía
Lên giấy cùng da đẹp khỏi bàn
             CAO BỒI GIÀ

2 tháng 5, 2014

NHÂN SINH BÁCH NGHỆ 133 - 140



 Tập thơ 360 bài viết chung với Cao Bồi Già

133.      TRỒNG KHOAI
Xới đất lên vồng mấy luống lang
Chập dây xuôi ngược đặt ngay hàng
Một tuần lá trổ xanh vài tấc
Ba tháng củ kềnh tím cả gang
Sáng sáng điểm tâm xơi ngắm ruộng
Đêm đêm rỗi miệng khểnh nhìn trăng
Ngọt bùi kể chuyện xa xưa ấy
Tích cũ lưu truyền với thế gian.
Bóng Tà Dương

134.     ĐÒ NGANG
Ai về bên ấy xuống đò ngang
Chở khách qua sông kẻo muộn màng
Bánh lái đòng đưa xoay lãng đãng 
Mái chèo nhún nhảy khuấy lăn tăn
Người đi chốn ấy đừng quên nhé!
Kẻ ở nơi này có nhớ chăng?
Cách núi ngăn sông nên trắc trở
Đò tôi nối nhịp ngộ kim bằng
Bóng Tà Dương

135. CÔ HÀNG VÔI
Làn da trắng bạch tựa như vôi
Đúng chủ chuyên buôn món ấy rồi
Đây bột đóng bao về trộn quét
Này viên nguyên tảng tự ngâm tôi
A dao,màu sắc tha hồ chọn
Chổi quét, chà  đinh thỏa sức mời
Nhà cũ muốn tươm mừng Tết mới
Viếng hàng em nhé  các anh ơi !
               CAO BỒI GIÀ

136. CÂN SỨC KHỎE
Tôi đây lo lắng  … sức toàn dân
Giữa  chốn đông người đặt cái cân
Anh lắm xương này nên đánh chén
Chị thừa thịt đấy nhớ kiêng ăn
Ốm đau ắt khổ đừng quên khám
Sức khỏe là vàng cố phải chăm
Chớ ngại bước lên nào mấy phút
Năm ngàn chẳng đáng khỏe châu thân !
                CAO BỒI GIÀ

137.     ĐÒ BAO
Tiếng máy đuôi tôm nổ những tràng
Con đò “Tác ráng” lướt băng băng
Cầu phà sông nước ngăn đường dọc
Cống rãnh đê điều chặn lối ngang
Đón khách tốc hành nơi muốn đến
Đưa người mau chóng chỗ cần sang
Khắp miền Lục tỉnh đây nghề mới
Tuy vậy xem ra lại đắt hàng.
Bóng Tà Dương

 138.            NGỬA TAY
Có người lão trượng đủ chân tay
Già quá cho nên phải nỗi này
Khuất góc nhà thờ ngồi khất thực
Xa nơi cổng thánh lết ăn mày
Âm thầm nuốt ngược đời đau khổ
Lặng lẽ buông xuôi kiếp đọa đày
Có phải hiện thân người thất thế?
Mỗi lần trông thấy mắt chùng cay!
Bóng Tà Dương

139. CHĂN VỊT
Khác nào vị tướng khiển ba quân
Lưng túi,tay cờ ,sáng xuất quan
Phất lệnh cả đoàn   đồng  loạt tiến
Xách đầu một sĩ  nhất tề tuân(*)
Sa trường bãi rạ chân càn quét
Chiến địa đồng sâu mỏ xỉa quần
Bóng xế nghiêm hô  điều động rút
Khải hoàn  càm cạp khúc ca vang
                 CAO BỒI GIÀ

   (*) Người chăn vịt chỉ cần xách cổ 1 con đầu đàn đi trước ,cả đoàn nhất tề theo sau
 
140. ĐAN TRANH
Đồng cỏ tranh nào  mỗ cũng thăm
Cắt về phơi héo kết quanh năm
Chẻ tre nguyên cật đều đều bện
Kẹp cỏ từng đon gọn ghẽ đan
Lợp mái che mưa nơi mẹ nghỉ
Chắn tường tránh nắng  chỗ em nằm
Nhà tranh mát rượi hương đồng nội
Thân thiết vùng quê khắp nước Nam .
               CAO BỒI GIÀ

30 tháng 4, 2014

NHÂN SINH BÁCH NGHỆ 125 - 132



(Tập thơ 360 bài viết chung với Cao Bồi Già)

125.     GIĂNG LƯỚI
Xuồng chống ra đồng thả lưới thôi
Chổng mông đầu mũi vạch liên hồi
Vơ luồng nước ngọt giăng nguyên tấm
Vãi nắm cơm chua nhử miếng mồi
Trắm cỏ- mè dinh đâu lối tiến
Rô mề- thác lác hết đường lui
Trưa trưa đủng đỉnh ra thăm cá
Một đống ngon ơ nhậu đã đời!
Bóng Tà Dương

126.     CẶM CÂU
Thả lờ cá sặt lấy làm mồi
Vét lối thông đường đám cỏ hôi
Thật bén lưỡi câu chờ móc kéo
Cho bền dây nhợ chấp tha lôi
Con trê dại dột vào đây đớp
Chú lóc lờ khờ đến đó xơi
Mờ sáng ra thăm giàn câu cặm
Chu choa mấy trự dính tiêu đời
Bóng Tà Dương

127. ĐỒ HỌA VI TÍNH
Sử dụng “Cô reo” trổ ngón  tài(*)
Giúp nghề in ấn lẹ nhanh thay
Bấm key tạo chữ như hoa nở
Di chuột nên hình tựa phượng bay
Tạo mẫu tự do không bó buộc
Sửa hình  nguyên bản chẳng hề sai
Xuất phim dương bản từng ly sắc
Quảng cáo thì đây cũng khéo bày
              CAO BỒI GIÀ

(*) Cô reo: Corel Draw

128. CỬU VẠN
Vạm vỡ ,tráng cường nhập đạo quân
Chuyên nghề vận lực gánh bưng khuân
Tay mang thúng mủng không chê chối
Vai vác thùng bao chẳng ngại ngần
Bán sức mong tìm manh áo mặc
Vầy thân cầu độ miếng cơm ăn
Đầu trần  nắng dãi mồ hôi đổ
Phố chợ loanh quanh rắp giữ phần !
              CAO BỒI GIÀ
  
129.      ĐẶT NỌP
Con đê máng cống nước dâng trào
Đặt nọp nơi này thật khít khao
Nước đứng liu riu tôm lủi thủi
Triều ròng ồ ạt cá xôn xao
Thụt lùi nước ngược e không sức
Tiến tới dòng xuôi ắt lọt vào
Giỡ nọp bao nhiêu loài thủy sản
Nộp mình dâng mạng thoát nơi nao?
Bóng Tà Dương

130.     ĐÂM TÔM
 Mũi chĩa năm răng tựa lưỡi đòng
Lom khom đêm vắng nước đang ròng
Đèn pin chói chói soi khe lạch
Khí đá lòe lỏe chiếu góc sông
Đỏ rực mắt tôm vời đến họp
Xanh lè da rắn thoát cho xong
Nhẹ nhàng lấy thế lừa đâm phập
Một trự tôm càng dính chĩa ông!
Bóng Tà Dương

131. THỢ ĐỤNG
Sáng sáng ngồi chong giữa chợ đời
Mong người gọi mướn  ,dạ mừng vui
Kéo xe,vác đất đều ưng việc
Đục đá ,trèo non thẩy nhận lời
Vắt sức  mong cầm tờ bạc  tốt
Vầy thân ước đổi chén cơm sôi
Đụng gì làm nấy ,nghề là thế
Cố vượt canh bần ,chẳng  thể chơi
                  CAO BỒI GIÀ             

132. CÔ HÀNG TRẦU CAU
Nhờ cô cưới hỏi ,việc xuôi bon
Trầu thắm,cau xanh ,nghĩa vợ chồng
Chục sấp lá   ươm  phô dáng ngọc
Một buồng trái trĩu kết nơ bông
Thêm đôi rượu quý,đầy say đắm
Kèm ký trà thơm ,thỏa mặn nồng
Pháo nổ xưa kia nàng cũng có
Giờ thì hoa, thiệp , thảy bao luôn!
              CAO BỒI GIÀ