Trang

6 tháng 11, 2015

KINH BÁCH DỤ 36-40


36. Lầm Móc Con Mắt

Xưa có bậc tu hành núi thẳm
Đạt tinh thông rất lắm thuật hay
Biển khơi lòng đất chôn đầy
Kim cuơng vàng bạc mắt đây tỏ tuờng

Tai vua thấu rất mừng phán bảo
Hãy tìm mời  rốt ráo về dinh
Nuớc nhà nhờ đó hồi sinh
Phú cuờng đạt thịnh dân  tình ấm no

Quan nhất phẩm vội hô xin việc
Cùng tùy tùng mải miết lên đuờng
Quả nhiên may mắn khôn luờng
Gặp nguời thông thái trên suờn sơn khê

Không mời thỉnh lại đè móc mắt
Về dâng vua hoàn tất lệnh truyền
Đây là cặp mắt y nguyên
Nguời mù không thể lạc miền nơi nao

Vua bất mãn nổ áo thịnh nộ
Ta muốn tìm nguời có mắt thần
Nhìn sâu báu vật truy tầm
Nay đà bị móc khỏi thân còn gì
oOo
Xưng đệ từ Phật bi mà quáng
Ruớc cao tăng những tuởng hay ho
Nhố nhăng cản trở chân tu
Pháp thành vô dụng lại hư hỏng mình 

37. Giết Trâu

 Xưa có kẻ nuôi trăm trâu đủ (*)
Thả ra đồng gặm cỏ đầy đàn
Xó rừng cọp dữ lao sang
Hung hăng phóng vút vồ tràn một con

Nguời đó nghĩ nay còn chín chín
Không đủ trăm thật tính sao đây
Bèn lùa xuống vực cả bày
Đàn trâu chết hết đứng ngây ra nhìn
oOo
“Giới cụ túc” hai trăm năm chục
Lỡ phạm vào duy một điều thôi
Đã không xám hối cho rồi
Còn vuơng cả loạt thật ôi ngu đần
------------
(*) Nguyên văn: 250 trâu
  
38. Bảo Nước Đừng Chảy

Xưa có kẻ đi đuờng khát nuớc
Thấy một hang phía truớc đèo cao
Có làn suối chảy lao xao
Kế bên thùng ắp nuớc trào đầy um

Sung suớng quá vội khum xuống uống
No nê rồi chỉ xuống thùng kia
Nuớc ơi đừng chảy nữa kìa
Ta đâu khát nữa ngưng đi cho rồi

Nuớc cứ chảy không lời đáp trả
Nó tức mình chửi rủa om sòm
Nguời qua lại thấy mắng dồn
Không đi cho khuất lại còn ngu khoe
oOo
Nguời say đắm biển mê bến đục
Uống nuớc trần ngũ dục tanh hôi
Không mau thoát khỏi cho rồi
Dùng dằng xua đuổi ma đời nào đi

39. Sơn Tường

Xưa có kẻ vào chơi nhà bạn
Thấy bức tuờng bóng nhẵn từng khung
Hỏi ra sự thể kiệt cùng
Chỉ là cám trộn với bùn trét lên

Bụng tự nghĩ lúa bền hơn cám
Nếu thay vào chắc hẳn đẹp hơn
Trộn bùn vào lúa đem sơn
Vách kia loang lổ xấu hơn ban đầu
oOo
Có một số chưa sâu Phật pháp
Cứ tự hào thông khắp mọi nơi
Còn đòi cải cách thay dời
Khổ công vô ích chỉ nguời trách chê 

40. Người Sói Đầu Tìm Thuốc

Xưa anh hói đầu lơ thơ tóc
Đến đêm đông gió thốc lạnh lùng
Ngày hè nóng rát vô cùng
Muỗi mòng bu lại cắn sưng cả đầu

Phải tìm kiếm cách nào cho ổn
Nghe đồn rằng ở xóm kề bên
Có thầy danh bất hư truyền
Luơng y bốc thuốc sánh tiên trên trời

Anh tìm đến bồi hồi thưa hỏi
Kể sự tình chứng hói buồn đau
Ông thầy khăn lột chỉ đầu
Ta đây rụng tóc chữa lâu chưa lành
oOo
Đây tứ khổ hoành hành não nuột
Cõi nhân sinh quy luật vuơng mang
Hoài công chạy chữa gian nan

Số phần đã định đừng than thở nhiều
Dệt thơ: Bongtaduong

4 tháng 11, 2015

KINH BÁCH DỤ 30-35


31. Mua Lừa
Chuyện xưa có tín đồ đạo nọ
Muốn cử hành thết cỗ nhiều mâm
Bao nhiêu chén sứ rất cần
Để cho đại hội muời phân vẹn muời

Giáo chủ phán các nguời lên chợ
Mời cho ngay một thợ chuyên nghề
Rõ ràng tiện lợi bao bề
Ít công kết quả thu về nhiều luôn

Tuân lời dậy, trên đuờng trố mắt
Thấy con lừa chở rất nhiều hàng
Truợt chân té ngã lăn càng
Bao nhiêu chén sứ vỡ tan hết rồi

Thợ tiếc của bệt ngồi khóc lóc
Bao nhọc nhằn công cốc vèo bay
Thấy rồi bọn họ mừng thay
Cùng nhau bàn tính vận may mở màn

“Anh thợ sứ cả năm vất vả
Chú lừa này một ngã là tiêu”
Quả tình con vật giỏi nhiều
Nào ta mua nó bao nhiêu cũng đành

Gặp Giáo chủ lanh chanh báo cáo
Kể sự tình liến láu đầu đuôi
Lắc đầu dại vậy  bọn nguơi
Thế nhân biết đuợc họ cười mặt ta

Trong khoảnh khắc lừa đà làm vỡ
Bao công lao anh thợ chuyên chăm
Dẫu rằng cho đến trăm năm
Lừa luôn là vật đố làm sao hơn
oOo
Có nhiều kẻ thọ ơn nguời giúp
Muốn đáp đền công đức một khi
Trong đầu đần độn kém suy
Trả ân thành oán ngu si suốt đời





32. Trộm Vàng

Hai thuơng nghiệp ở chung một mái
Người buôn vàng, kẻ vải song song
Khách mua lũ lượt rất đông
Thử vàng trong lửa hầu mong nguyên tuyền

Anh hàng vải láu liên lấy trộm
Thỏi vàng ròng dấu trộn trong bông
Vàng đang nóng rực đỏ hồng
Bất ngờ bắt lửa cháy bùng vải kia

Gây hoả hoạn kẻ chê nguời mắng
Tham thì thâm thật đáng đời ngu
Bao nhiêu bông vải cháy hư
Khắp nơi thị tứ đeo mo vào mình
oOo
Như kẻ ngoại trộm kinh sách Phật
Chiếm của riêng nhưng rất mơ hồ
Chẳng sao hiểu tận nguyên do
Cuối cùng bại lộ làm trò cuời thôi.



33. Chặt Cây Tìm Trái
Vuờn thuợng uyển có cây quý tốt
Tán xum xuê, quả ngọt tuyệt vời
Tìm trong khắp cả nuơng đồi
Vô song độc nhất không nơi nào tày

Có lãnh sự nuớc ngoài giao hảo
Muốn khoe mình mời đáo thăm đây
Khách xin một trái thử này
Vua sai hầu cận chặt cây hái bừa

Trái chẳng có bởi chưa đúng vụ
Lệnh vua ra thôi cứ trồng hoàn
Bao nhiêu công tuới đâu toàn
Cây khô chết đứng héo tàn chết luôn
oOo
Suy công đức Phật Tôn chỉ dậy
Như mộc linh trái đủ vị ngon
Giữ gìn chăm sóc chờ trông
Chặt cây tìm trái đừng hòng có chi!

34. Thâu Ngắn Đuờng Đi
Xưa có giếng cách thành trăm dặm
Mạch nuớc kia ngon thắm lạ lùng
Vua truyền dân đó kín đong
Ngày ngày chở nuớc gánh vòng vào kinh

Dân mệt mỏi thi hành theo lệnh
Nhưng dần dần trốn đến phuơng xa
Truởng thôn hội họp trẻ già
Vò đầu vấn kế tìm ra cách nào?

Một phuơng pháp đuờng thâu ngắn lại
Cho nhân công đỡ phải thê luơng
Dâng vua phương án  mở đuờng
Cho đoàn lục lộ khẩn truơng làm liền


Vua phê duyệt y nguyên thỉnh khán
Ít ngày sau đuờng thẳng thênh thang
Dân vui đi lại rộn ràng
Khen vua hết dạ lo toan việc này
oOo
Tu chánh pháp lâu ngày đằng đẵng
Dễ nản lòng sao nhãng thối ra
Nhất thừa phân trải  thành ba
Nhưng suy xét lại chỉ là một thôi




35. Thấy Bóng Trong Gương
Xưa có kẻ nợ nhiều bỏ trốn
Qua cánh đồng chợt bỗng thấy ruơng
Chứa trong vàng ngọc lạ thuờng
Mà sao trên nắp tấm guơng đậy vào!

Vui mừng quá vội ào tay nhặt
Bỗng hiện lên khuôn mặt trừng trừng
Buông tay hãi sợ vô cùng
Tuởng là của rớt xin đừng trách tôi

Thật chán ngắt cho nguời trí thiểu
Thấy bóng mình phản chiếu ngỡ ai
Vội vàng cao chạy xa bay
Thần hồn dọa nạt  biết ngày nào khôn
oOo
Nguời phiền não khổ buồn ràng buộc
Do ma vuơng áp bức xiết tròng
Thời may gặp đuợc pháp thông

Tâm thần bất định bỏ không chạy quàng
Dệt thơ: Bongtaduong

3 tháng 11, 2015

KINH BÁCH DỤ 27-30



27. Trị Vết Thương
Vua đánh đập ông già tàn nhẫn
Thuơng tích nhiều rất nặng thịt da
Ông về phân ngựa xức thoa
Vài ngày vết sẹo lành da tức thời

Có nguời độn rình nơi góc xó
Thấy tuởng rằng phân đó rất hay
Vui mừng về bảo con trai
Cha tìm ra thuốc chữa ngay chóng lành

Nếu cố chịu cho đành đánh xuống
Chữa cho con một thoáng là xong
Đánh xong phân ngựa bôi lưng
Hành vi như thế lại xưng tài tình
oOo
Bất tịnh quán thoát sinh ly tử
Thói mê lầm phát khởi tự do
Không nên bắt chước anh khờ
Thuốc tiên thành bệnh càng lo luỵ phiền

28. Xẻo Mũi
Xưa có một anh chàng sở đắc
Lấy đuợc em nhan sắc dễ nhìn
Chỉ duy cái mũi dị hình
Gặp cô gái khác mũi xinh dọc dừa

Uớc gì có thay đưa cho vợ
Chắc chắn nàng đẹp tựa thiên thần
Rình nơi góc khuất mưu toan
Chờ cô gái lại cắt phăng mũi về

Vào đến cửa hả hê gọi vợ
Anh tặng em mũi đó đẹp cao
Mặc nàng giải thích ra sao
Cắt ngay mũi vợ chắp vào cho xong

Kết quả rõ chẳng hòng toại ý
Vợ càng thêm xấu xí dung nhan
Hai nguời con gái hồng nhan
Chồng ngu mà ác bị tàn tạ hoa
oOo
Chuyện giống kẻ đứng xa quan sát
Thấy Sa Môn dung mạo chính đoan
Thủ tiêu cuớp lấy hành trang
Giả xưng bắt chuớc chỉ mang lấy sầu


29. Ðốt Áo
Có một kẻ làm thuê khổ não
Để dánh tiền may áo vải gai
Ra đuờng thiên hạ rỉ tai
Đẹp nguời tốt tuớng sao may áo xoàng

Tôi có phép giúp làm vừa ý
Phải tin theo đừng nghĩ vẩn vơ
Anh nghèo tâm thức dại khờ
Vâng vâng dạ dạ đứng chờ phép tiên

Tên lừa nói đốt liền đống lửa
Cởi ngay ra vứt phứa vào đây
Chờ trong chốc lát mấy giây
Từ trong đám cháy hiện ngay áo vàng

Theo lời nói vội làm như hứa
Áo gai bùng bắt lửa thành tro
Đứng nhìn nửa buổi ô hô!
Thân trần trụi lủi thẫn thờ khôn nguôi
oOo
Qua nhiều kiếp, thân nguời mới có
Chẳng giữ gìn nghe xỏ nghe xiên
Tự mình huỷ hoại thiên duyên
Như nghèo đốt áo nào nên nỗi gì!



30. Nuôi Dê
Xưa có kẻ nuôi dê giỏi giắn
Nên sinh sôi ngàn vạn rất nhiều
Tính tình hà tiện bần keo
Để nguyên như vậy chẳng tiêu pha gì

Lại có kẻ chuyên đi lập kế
Lê la gần cứ thế làm quen
Lời ngon tiếng ngọt dịu êm
Kết thành tri kỷ đôi bên tâm đầu

Nó thủ thỉ anh đâu có vợ
Ở thôn xa duyên nợ đang chờ
Một nàng nhan sắc trời cho
Xứng đôi vừa lứa kết tơ chỉ vàng

Nghe đến đó hân hoan vô kể
Vội cấp dê sắm lễ cau trầu
Dù chưa biết mặt nàng sao
Cũng mơ mộng đợi mai sau lửa đèn

Ba ngày tới nó bèn đáo lại
Nói dối nhăng cô ấy đồng tình
Lại may mắn đến thình lình
Vợ anh chuyển dạ hạ sinh trai đầu

Mừng khấp khởi nguời đâu mắn thế
Vừa hứa hôn đã đẻ con trai
Cấp thêm dê béo một bày
Gọi là kỷ niệm cho ngày khai sinh

Bẵng một dạo thình lình nó đến
Mặt sầu u con hiện chết rồi
Đến chia buồn nhé anh ơi
Khóc than buồn bã khôn nguôi tấc lòng
oOo

Trong Phật giáo hẳn không ít bậc
Chẳng vuơng màng sắc dục vị ngon
Nhưng mơ uớc vọng danh thơm

Hão huyền chuốc lấy sầu cơn mơ hồ

Dệt thơ: Bongtaduong

4 tháng 5, 2015

KINH BÁCH DỤ 23-26


23. Trộm Mền
Xưa có kẻ nhập kho đánh cắp
Một mớ hàng gấm vóc quý sang
Khi về còn cố tham lam
Lấy thêm quần áo chăn màn rách dơ

Xong công đoạn lấy đồ tốt quý
Làm bao bì bọc kỹ vật xoàng
Gói thành một gói đàng hoàng
Đi trên phố chợ nghênh ngang nhìn trời
oOo
Phát chánh tín tu nơi Phật học
Đừng tham lam lợi lộc trần gian
Tổn thuơng đức hạnh bản thân
Trò hề cho kẻ bàng quan chê cười

24. Gieo Mè
Thuở xưa có kẻ ăn mè sống
Ngẫm nghĩ rằng rang nóng thay phiên
Chín ngon hơn sống hiển nhiên
Mà sao để vậy ăn liền chán ghê

Bèn căm cụi rang mè trong bếp
Rồi đem gieo lên líp từng vồng
Chờ hoài xôi hỏng bỏng không
Làm sao mọc đuợc huyễn mông sai lầm
oOo
Hạt giống mọc nhờ mầm  triển nở
Cháy rụi rồi sao trổ thành cây
Đời tu cầm mẫn ngày ngày
Nhược bằng nóng vội hỏng ngay còn gì


25. Nước Và Lửa

Xưa có kẻ làm trong nhà bếp
Lửa cần dùng, nuớc mát cũng lo
Than hồng gắp sẵn một lô
Nuớc trong thùng đặt trên lò xong xuôi

Khâu dự bị đủ rồi bỏ đấy
Vài giờ sau trở lại làm thôi
Lửa tàn nuớc nóng than ôi
Còn chi vật liệu hỏng rồi tiêu ma
oOo
Đã cố gắng xuất gia đầu Phật
Còn mơ màng dục lạc nhân gian
Quay về việc chẳng chu toàn
Công lao mất hết thở than muộn màng


26. Bắt Chước Vua
Xưa hầu cận thấy vua hạnh phước
Cũng mơ màng ao ước như trên
Cách nào hỏi rõ nguời quen
Cứ nên bắt chuớc đừng quên việc này

Nghe chí lý làm ngay chăm chú
Chốn triều đình điệu bộ học thôi
Thấy vua nháy mắt từng hồi
Tên này cũng chợp học đòi liên miên

Vua quái lạ hỏi tên hầu cận
Mắt nhà nguơi lông quặm hay sao
Thưa rằng tôi chẳng bị đâu
Vì chưng bắt chước khuôn đầu ngài thôi

Nghe đến đó vua sôi sục máu
Thật nhà nguơi xấc láo quá nhiều
Lính đâu đánh đủ trăm hèo
Đuổi ra quan ải khỏi đeo trò hề
oOo
 Có một số nhận về Phật phuớc
Chẳng nhập tâm bắt chuớc bề ngoài
Sa vào nẻo trái đuờng sai

Trở về đọa lạc tương lai mịt mờ

Dệt thơ Bongtaduong

18 tháng 4, 2015

KINH BÁCH DỤ (19-22)


19. Ghi Dấu Trên Thuyền Để Tìm Đồ Rơi Xuống Bể
Xưa có kẻ vuợt thuyền bể rộng
Rơi chén vàng nơi bọng nuớc sâu
Be thuyền đánh dấu ngõ hầu
Để làm căn cứ mai sau dễ tìm

Vài tháng tới đi trên sông lạ
Thấy sóng dồn chợt đã nhớ ra
Chén vàng ghi dấu ngày qua
Giờ đây thong thả thôi ta mò tìm

Nguời ta hỏi anh liền đáp mạnh
Ấy chén vàng rơi cạnh mạn be
Tôi đà vạch gỗ đánh ghi
Bây giờ lặn xuống  lấy về cho xong
oOo
Biển đạo pháp mênh mông vô tận
Chớ mơ hồ ngớ ngẩn loanh quanh
Không suy cho tỏ ngọn ngành
Sai ly – đi dặm giống anh khạo khờ

20. Trả Thịt
Xưa vua nọ nghe lời đồn đại
Thiếu anh minh bạc đãi dân hiền
Đùng đùng nổi giận xung thiên
Sai nguời hạ lệnh bắt tên phê bình

Bao mật thám truy tìm đâu thấy
Nghe lời dèm bắt đại nguời dân
Lột da cắt thịt muời cân
Hả lòng thoả mãn cơn sân bời bời

Rồi sau đó có nguời biện hộ
Phạm nhân này sao nỡ tội ư?
Một đời luơng thiện hiền từ
Phải mau trả lại công tư rõ ràng

Vua hối hận thấy rằng oan khuất
Sai quân sang bù đắp chuyện qua
Một trăm cân thịt đậy da
Ngỡ rằng làm thế là ta đã đền

Nguời luơng thiện luôn rên tức tuởi
Vua ngạc nhiên trả bội muời lần
Sao còn khóc lóc thở than
Hơi đâu đáp trả vua tàn ác ngu

Nguời chứng kiến quanh bu tâu lại
Đầu đức vua một cái chặt phăng
Sau rồi đền lại gấp trăm
Nào ai vá đuợc còn han hỏi gì?
oOo
Làm một viêc phải suy cẩn thận
Thực hiện rồi hối hận đâu xong
Lấy gì bù đắp cân đong
Như tên vua đó điên cuồng lại ngu

21. Cầu Con
Xưa có mụ đàn bà sinh nở
Đuợc một thằng muốn có thêm hơn
Lê la thăm hỏi bồn chồn
Ai cho phương pháp sanh dồn thêm trai

Có bà lão công khai nói đuợc
Nhưng giết thằng con truớc tế thần
Chị ta tin thật toan làm
Láng giềng nghe biết chạy ngăn quở rằng:

Sao dại dột nghe xằng lời bậy
Nỡ trói con đang vậy giết à!
Đứa kia đâu đã đẻ ra
Đứa này đã chết quả là u mê
oOo
Nguời khờ khạo tin về tà thuyết
Mù quáng làm chẳng biết đúng sai
Khác nào chúi nhủi bụi gai
Toàn thân cào xuớc chẳng ai thuơng tình


22. Bán Trầm Hương
Xưa có kẻ tìm trầm khổ cực
Bao năm trời mới đuợc một xe
Mang ra chợ ế thảm thê
Băn khoăn trong dạ ê chề tấm thân

Ngó sang thấy hàng than tấp nập
Khách mua vào quần quật đông ham
Vậy ta về đốt hết trầm
Lấy than đem bán chắc ăn hơn mà

Bụng nghĩ vậy về nhà làm hệt
Bao nhiêu trầm đốt hết thành than
Quả nhiên bán chạy rần rần
Nhưng sao giá cả chỉ phần nhỏ thu?
oOo
Thật đáng tiếc nguời tu gắng sức
Bao công lao một phút cạn suy
Vội vàng hấp tấp không trì

Trầm huơng đổi lấy bùn chì chán không?

Dệt thơ Bongtaduong

15 tháng 4, 2015

KINH BÁCH DỤ 15-18


15. Muốn Con Mau Lớn

Xưa vua nọ sinh nàng công chúa
Quá yêu thuơng hơn của hơn vàng
Muốn con lớn gấp xinh xang
Vời luơng y đến hỏi han thuốc thần

Thầy thuốc nói truy tầm rất hiếm
Tận chân trời phải kiếm nhiều năm
Hạ thần dốc sức cam tâm
Đem về thuốc qúy cho nàng lớn ngay

Với điều kiện vua đây phải hứa
Cách ly nàng công chúa thật xa
Thánh hoàng tuyệt đối không qua
Bao giờ có thuồc thần ra dắt về

Vua ưng thuận mọi bề giao uớc
Muời hai năm thấm thoát vèo qua
Ô nàng công chúa kiêu sa
Nhờ phuơng thần duợc con đà lớn xinh

Vua cảm động chí tình trọng thị
Ngợi ca thầy là vị thần thông
Thuởng ban ngọc quý vàng ròng
Con ta nhờ thuốc mà khôn lớn thừa

Nguời trong nuớc cuời vua dại dột
Tính tuổi con mà dốt vậy sao
Lang băm ma mãnh duờng bao
Lừa vua lại đuợc lộc cao tuớc dầy
oOo 
Nguời tu Phật cần hay biết tới
Nuớc thành ao, trăng gọi thủy triều
Hành trì kiên định nuơng theo
Muốn mau khó đạt bao điều viển vông


16. Tưới Mía Bằng Nước Mía
Xưa hai kẻ làm nghề trồng mía
Thi đua nhau bón tỉa giỏi giang
Làm hay được thuởng đàng hoàng
Còn như mía xấu bị ăn phạt trừng

Một nguời nghĩ nếu dùng mía ngọt
Vắt nuớc ra tuới tốt hơn thôi
Nghĩ sao làm vậy than ôi
Mía hư hoại hết đáng đời ngu si
             o0o
Đuờng tu Phật thẳng suy chính lý
Sao cầu kỳ lập dị đui mù
Ra công mất sức nào thu
Như tên tuới mía làm hư cả vồng


17. Vì Nhỏ Mất Lớn
Có một kẻ năm đồng cho muợn
Đợi đã lâu cứ hoãn trả tiền
Tức thì trào giận cơn điên
Tìm nhà con nợ bắt đền lòi ra

Sang đò rộng tốn ba đồng bạc
Nợ vắng nhà đành vác về không
Qua sông  tốn mất ba đồng
Sáu tiền cộng lại nhiều hơn nợ đòi
oOo
Tiếc lợi lộc mỏng vơi một chút
Cố thu về nhọc sức hoài công
Rõ ràng xôi hỏng bỏng không
Đeo mang bần tiện khó hòng bù hao

  
18. Trên Lầu Mài Dao

Xưa có kẻ theo hầu hoàng đế
Thật gian lao thân thể mệt nhoài
Nhà vua tội nghiệp đoái hoài
Lạc đà đã chết thuởng ngay làm quà

Chàng hí hửng lột da từng nhát
Dao thì cùn biết cắt ra sao
Đá mài ở tuốt lầu cao
Leo lên hì hục liếc dao cho rồi

Lại tụt xuống đứng ngồi tiếp tục
Chẳng bao lâu dao lụt lại cùn
Lên lầu mài lại luôn luôn
Năm lần bảy luợt chân run mệt đừ

Chàng lại nghĩ: ta ngu thế hở?
Vác lạc đà lên đó là xong
Tiện mài dao sắc cho thông
Rồi ta cắt thịt một công hai bề

Nguời thấy vậy cuời chê lẩn thẩn
Việc chút mà ngốc xuẩn long đong
Đá mài mang xuống ung dung
Tha hồ cắt xẻ từ trong ra ngoài
oOo
Chuyện tỷ dụ những ai luẩn quẩn
Phạm giới rồi chẳng sám hối mau
Dùng tiền bố thí mong cầu
Dụng công vô số nào đâu đạt thành

Dệt thơ: Bongtaduong